II. Vì Sống Với Đức Chúa Cha Thân Mến (15b-16)
III. Vì là kẻ đồng kế tự với Con Một của Đức Chúa Trời (17-19)
11 Lại nếu Thánh Linh của Đấng làm cho Đức Chúa Jêsus sống lại từ trong kẻ chết ở trong anh em, thì Đấng làm cho Đức Chúa Jêsus Christ sống lại từ trong kẻ chết cũng sẽ nhờ Thánh Linh Ngài ở trong anh em mà khiến thân thể hay chết của anh em lại [được] sống. 12 Vậy hỡi anh em, chúng ta chẳng mắc nợ xác thịt đâu, đặng sống theo xác thịt. 13 Thật thế, nếu anh em sống theo xác thịt thì phải chết; song nếu nhờ Thánh Linh, làm cho chết các việc của thân thể, thì anh em sẽ sống. 14 Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời. 15 Thật anh em đã chẳng nhận lấy thần trí của tôi mọi đặng còn ở trong sự sợ hãi; nhưng đã nhận lấy thần trí của sự làm con nuôi, và nhờ đó chúng ta kêu rằng: A-ba! Cha! 16 Chính Đức Thánh Linh làm chứng cho lòng chúng ta rằng chúgn ta là con cái Đức Chúa Trời. 17 Lại nếu chúng ta là con cái, thì cũng là kẻ kế tự: kẻ kế tự Đức Chúa Trời và là kẻ đồng kế tự với Đấng Christ, miễn chúng ta đều chịu đau đớn với Ngài, hầu cho cũng được vinh hiển với Ngài. 18 Vả, tôi tưởng rằng những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta. 19 Thật thế, muôn vật ước ao nóng nảy mà trông đợi con cái Đức Chúa Trời được tỏ ra.
Gia đình yêu quí của tôi—anh chị em với tôi trong gia đình của Đức Chúa Trời—Con cái với tôi của Cha Thiên Thượng,
Tôi xin kể chuyện về một gia đình từ Nước Việt Nam đã qua Nước Mỹ. Trong gia đình này, cha mẹ có 2 đứa con. Cha mẹ yêu thương các con. Cha mẹ làm việc để có đủ tiền mua một căn nhà, có xe, có đủ ăn. Thỉnh thoảng cũng về Việt Nam thăm gia đình, ăn Tết. Trong gia đình này đều hòa thuận. Khi hai con lớn lên, một đứa con chẳng quan tâm về mọi sự cha mẹ đã làm cho con. Người con này quên giá trị của mối ràng buộc nên cắt đứt quan hệ với cha mẹ. Người con này bắt đầu bất chấp luân lý và sống cách đồi bại; như dùng thuốc phiện, rồi hết tiền nên bắt đầu bán thuốc phiện. Một buổi tối—vào một đêm khuya—đã chết vì dùng heroine quá liều. Không phải chỉ đã làm gia đình mất mặt, nhưng đã hư hại cho gia đình.
Nhưng trong gia đình này, như tôi đã nói trước, có hai đứa con. Đứa con thứ hai luôn luôn hiếu kính cha mẹ, và biết giá trị của sự yêu thương cha mẹ. Người con này không bao giờ quên cha mẹ chăm sóc, hướng dẫn, và cho cơ hội giáo dục tuyệt vời. Bù đắp lại cho cha mẹ sự tự hào vì đã báo đáp ơn nghĩa sinh thành để gia đình luôn sống trong hòa thuận thương yêu.
Bạn là một đứa con loại nào? Chắc chắn trong kể chuyện này, anh chị em biết là tôi đâu phải mô tả gia đình của bạn đâu! Chỉ là một kể chuyện thôi. Buồn biết bao là bi kịch như vậy xảy ra hằng ngày. Có thể anh chị em biết một gia đình đã nếm mùi gian khổ như thế. Nhưng tôi muốn kể chuyện về một gia đình thuộc quả đất để cho chúng ta nghĩ đến cương vị của mình trong gia đình thiêng liêng. Hai đứa con kể chuyện ở trên cho chúng ta nghĩ đến lối sống của mình; cho chúng ta nghĩ tới chúng ta sống theo điều gì?
Để cho chúng ta nắm lấy thử thách mà Chúa biểu lộ sáng nay, chúng ta cùng nhau tập trung vào Lời mà Chúa đã truyền cảm hứng trong sách Rô-ma, đoạn 8 bắt đầu từ câu 11:
11 Lại nếu Thánh Linh của Đấng làm cho Đức Chúa Jêsus sống lại từ trong kẻ chết ở trong anh em, thì Đấng làm cho Đức Chúa Jêsus Christ sống lại từ trong kẻ chết cũng sẽ nhờ Thánh Linh Ngài ở trong anh em mà khiến thân thể hay chết của anh em lại [được] sống.
Chúa Jêsus đã được khiến từ kẻ chết sống lại nhờ vinh quang của Chúa Cha. Ngài đã được khiến từ kẻ chết nhờ Chúa Thánh Linh. Nếu Chính Chúa Thánh Linh đã khiến Ngài từ cõi chết sống lại hiện nay đang sống trong các tín đồ, Ngài cũng sẽ khiến họ từ sự chết tâm linh. Thân thể và linh hồn của họ sẽ có sự sống mới. Trước, mọi người được sinh đều chờ ngày mà không sống trên mặt đất này nữa. Sự chết và tội lỗi đã cai trị trên họ. Nhưng Chúa Thánh Linh ban cho mọi tín đồ một cuộc sống mới. Kết luận cuối cùng là sự sống lại và cuộc sống đời đời trên thiên đàng với Đấng Christ. Cuộc sống mới này bắt đầu khi nào người có đức tin—nên không cần chờ đợi—nhưng Chúa ban thêm sức cho chúng ta hằng ngày nghĩ đến thiên đàng. Bằng cách này Chúa đã quyết tâm ban cho chúng ta sự vững chắc để không sống vì chính mình nữa, nhưng sống vì Ngài đã chết và sống lại cho mình.
12 Vậy hỡi anh em, chúng ta chẳng mắc nợ xác thịt đâu, đặng sống theo xác thịt.
Như các tín đồ có sự sống mới này trong Đấng Christ, câu này cho chúng ta nhắc nhở là mọi người tin đều là người mắc nợ. Họ có nợ, nhưng không để sống vì xác thịt như xác thịt dắt dẫn người suy nghĩ. Xác thịt có nghĩa là bản chất tội lỗi, chỉ quan tâm về thỏa mãn những ham muốn mạnh mẽ về tham lam hay tình dục. Cuộc sống mới mà Chúa ban cho nợ để sống vì Đấng Christ. Chúng ta dễ nghĩ đến biết ơn mà một người nào đó bày tỏ cho người giúp khi mới nhập cư đến Nước Mỹ. Thí dụ, tôi biết một gia đình đã đến với người bão trợ hằng năm để biết ơn. Chúa đang dạy về một thái độ biết ơn tâm linh, để đánh giá mọi việc lạ lùng mà Chúa đã làm cho mình.
Nhưng nợ này là một niềm vui cho lòng người tin. Sống cuộc sống mới này trong Đấng Christ nhờ một nợ không trả hết lại được cho Chúa vì ân sủng và lòng thương xót Ngài là một nguồn niềm vui thích. Các tín đồ là người mắc nợ, và đâu muốn gì khác nữa cả đâu! Có thể so sánh với một người chồng bắt buộc phải yêu thương và chăm sóc vợ mình. Đó là bổn phận của người chồng, như bổn phận mà người chồng thích thú làm và thực hiện.
13 Thật thế, nếu anh em sống theo xác thịt thì phải chết; song nếu nhờ Thánh Linh, làm cho chết các việc của thân thể, thì anh em sẽ sống. Xác thịt và tâm trí của loài người cần nghe lời báo trước trong câu này. Nếu người nào tin cho phép mình được lôi kéo vào lại trong xác thịt, thì phải chết. Không “có thể” gì cả--“thì phải chết.” Có nghĩa là sẽ trở thành là chết vì vi phạm và tội lỗi đã mất sự cứu rỗi.
Cần lời báo trước biết bao nhiêu khi càng ngày càng nhiều nguời quả quyết mình là tín đồ mặc dù họ còn sống trong tội lỗi như người gian dâm, hay người bẻ gẫy sự kết hôn, hay người say rượu hay người tống tiền. Người như thế chính đã tự lừa dối mình—họ phải chết.
Nhưng nơi nào có sự hiện diện của Chúa Thánh Linh, quyền năng của Ngài làm cho chết các việc của thân thể. Thay thế bản chất tội lỗi dùng việc ác của thân thể để kéo người nào tin lại ở dưới sự cai trị của tội lỗi và sự chết, Chúa Thánh Linh làm cho chết các việc của thân thể cũng khi mới bắt đầu ngẩng đầu lên.
14 Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời. Con cái của Chúa được phước. Tin vui cho người nào tin, có lòng mong muốn theo sự dắt dẫn của Chúa Thánh Linh! Chúa làm chúng ta là người nhà Đức Chúa Trời. Hễ chi sanh bởi xác thịt là xác thịt; hễ chi sanh bởi Thánh Linh là thần linh. Chúa Thánh Linh dẫn chúng ta lại vào gia đình của Chúa.
Từ bài học đầu tiên khi tôi học về văn hóa Việt Nam, dễ thấy gia đình rất quan trọng và có giá trị rất cao. Nhưng trong văn hóa tâm linh, chúng ta cần nhớ là gia đình rất quan trọng đối với Chúa. Có phước hạnh lớn lao khi Chúa làm chúng ta con cái Ngài và cho chúng ta trở thành là người nhà Ngài.
15 Thật anh em đã chẳng nhận lấy thần trí của tôi mọi đặng còn ở trong sự sợ hãi; nhưng đã nhận lấy thần trí của sự làm con nuôi, và nhờ đó chúng ta kêu rằng: A-ba! Cha! Các nô lệ trong nhà Rô-ma đã vâng lời. Nhưng động cơ của sự vâng lời này là sự sợ hãi của sự trừng phạt. Đây là loại phục vụ duy nhất mà xác thịt hiểu biết. Nếu có người ngoại đạo sống theo luật pháp—đó là hành động của sự nô lệ--làm nhờ sự sợ hãi về sự trừng phạt hay hy vọng có ích lợi. Sự sợ hãi có thể trở thành động cơ cho người tin vâng lời Chúa. Nhưng Chúa không gọi chúng ta là các nô lệ, nhưng là con nuôi. Các con hiếu kính và vâng lời cha mẹ trong sự yêu thương. Các con vui vẻ ở trong gia đình cha đầy tình yêu thương.
Trong gia đình của Chúa cũng vậy. Có thần trí của sự làm con nuôi. Chúa Thánh Linh đã làm con nuôi bằng đưa họ đến đức tin nơi Đấng Christ, như có chép: “vì chưng anh em bởi Đức Chúa Jêsus Christ, nên hết thảy đều là con trai của Đ.C.T.” Đây là cách gọi Cha là “Cha” bằng tiếng Xy-ri mà Chúa Jêsus đã kêu gọi Chúa Cha trong vườn Ghết-sê-ma-nê, Chúng ta làm con cái của Đ.C.T. được dắt dẫn nhờ Thánh Linh cầu xin Chúa bằng lời cầu xin đầy tình thương và tin cậy. Chúng ta biết sự bảo đảm ở trong gia đình của Chúa và Cha Thiên Thượng yêu thương chúng ta.
16 Chính Đức Thánh Linh làm chứng cho lòng chúng ta rằng chúng ta là con cái Đức Chúa Trời. Thỉnh thoảng chúng ta bị cám dỗ nghi ngờ. Linh hồn cần sự đảm bảo và ứng hộ. Câu này cho nhớ là Chúa Thánh Linh bảo đảm chúng ta luôn luôn nhớ là chúng ta là con cái của Chúa. Không phải sự cảm giác hay cảm thấy làm mối quan hệ này, nhưng là đức tin mà Chúa Thánh Linh tạo nên và làm lớn mạnh qua Lời của Ngài. Nếu ai nghi ngờ, hãy trở lại đến Thánh Kinh mà Chúa Thánh Linh làm mình lại bảo đảm.
17 Lại nếu chúng ta là con cái, thì cũng là kẻ kế tự: kẻ kế tự Đức Chúa Trời và là kẻ đồng kế tự với Đấng Christ, miễn chúng ta đều chịu đau đớn với Ngài, hầu cho cũng được vinh hiển với Ngài. Bảo đảm của các tín đồ từ hiện nay còn đến trong tương lai không chấm dứt. Cũng trong khi gặp khó khăn vì đức tin, chúng ta nhớ tới Đấng Cứu Thế của chúng ta đã chịu đau đớn và khổ để cứu chúng ta. Khi nào chúng ta theo Ngài cũng gặp khó khăn vì bạn bè hay người trong gia đình không hiểu hay chưa tin—chúng ta được bảo đảm nhớ là nếu đã chịu đau đớn vì Ngài, chúng ta cũng được vinh hiển với Ngài.
18 Vả, tôi tưởng rằng những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta. Không có ai biết được việc gì sẽ xảy ra ngày mai. Các tín đồ cũng chẳng biết đâu! Tương lai cũng cảm thấy không bảo đảm. Chắc tương lai giữ lại khó khăn và rắc rối. Nhưng mặc dù cuộc sống này đầy hoạn nạn, những khó khăn đó không so sánh được với vinh hiển trên Nước Trời. Khi nào bạn gặp hoạn nạn, đừng quên là không được so sánh với sự bình an, niềm vui mừng và vinh quang trong tương lai của mọi người tin.
Các tín đồ được bảo đảm nhờ lòng tin mà Chúa luôn luôn ở cùng để giúp và ban phước cho mình, trong những ngày gian truân. Nhưng lời hứa tuyệt vời nhiều nhất là lời hứa về Thiên Đàng:
19 Thật thế, muôn vật ước ao nóng nảy mà trông đợi con cái Đức Chúa Trời được tỏ ra. Con cái của Chúa mong chờ thiên đàng. Theo câu này, cả muôn vật cũng ước ao nóng nảy mà trông đợi với con cái của Chúa. Chúng ta trông đợi ngày mà Chúa Jêsus trở lại để đưa chúng ta lên thiên đàng. Trên thiên đàng, chúng ta sẽ có niềm vui và sự bình an hoàn toàn mãi mãi. Xin Chúa bảo đảm lòng anh chị em cho đến ngày Chúa lại đến. Và con cái của Chúa nói, “A-men, Xin Ngài hãy đến!” A-men, và a-men!