Công Vụ 1:1-11 04/05/2008
Giảng Luận
Hỡi Thê-ô-phi-lơ, trong sách thứ nhất ta, ta từng nói về mọi điều Đức Chúa Jêsus đã làm và dạy từ ban đầu, cho đến ngày Ngài được cất lên trời, sau khi Ngài cậy Đức Thánh Linh mà răn dạy các sứ đồ Ngài đã chọn. Sau khi chịu đau đớn rồi, thì trước mặt các sứ đồ, Ngài lấy nhiều chứng cớ tỏ ra mình là sống, và hiện đến với các sứ đồ trong bốn mươi ngày, phán bảo những sự về nước Đức Chúa Trời. Lúc ở với các sứ đồ, Ngài dặn rằng đừng ra khỏi thành Giê-ru-sa-lem, nhưng phải ở đó chờ điều Cha đã hứa, là điều các ngươi đã nghe ta nói. Vì chưng Giăng đã làm phép báp-tem bằng nước, nhưng trong ít ngày, các ngươi sẽ chịu phép báp-tem bằng Đức Thánh Linh.
Vậy, những người nhóm tại đó thưa cùng Ngài rằng: Lạy Chúa, có phải trong lúc nầy Chúa sẽ lập lại nước Y-so-ra-ên chăng?
Ngài đáp rằng: Kỳ hạn và ngày giờ mà Cha đã tự quyền định lấy, ấy là việc các ngươi chẳng nên biết. Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất. Ngài phán bấy nhiêu lời rồi, thì được cất lên trong lúc các người đó nhìn xem Ngài, có một đám mây tiếp Ngài khuất đi, không thấy nữa. Các người đó đang ngó chăm trên trời trong lúc Ngài ngự lên, xảy có hai người nam mặc áo trắng hiện đến trước mặt, và nói rằng: Hỡi người Ga-li-lê, sao các ngươi đứng ngóng lên trời làm chi? Jêsus nầy đã được cất lên trời khỏi giữa các ngươi, cũng sẽ trở lại như cách các ngươi đã thấy Ngài lên trời vậy.
Chúng Ta Hãy Tìm Thấy Sự Dũng Cảm Trong Sự Thăng Thiên Của Đấng Cứu Thế Của Chúng Ta!
1. Chỗ của chúng ta trên thiên đàng được bảo đảm. (từ câu1 đến câu 4, câu11)
2. Mục đích của chúng ta trên mặt đất được làm chắc chắn.(từ câu 4 đến câu 10)
Gia đình yêu quí của tôi trong Chúa Jêsus,
Anh chị em có biết người nào dũng cảm không? Có thể bạn biết người là hiện thân của sự dũng cảm. Còn bạn thế nào? Anh chị em tự thấy mình là một người dũng cảm không? Sáng nay, trong khi chúng ta học thêm về sự thăng thiên của Chúa Jêsus, Chúng Ta Hãy Tìm Thấy Sự Dũng Cảm Trong Sự Thăng Thiên Của Đấng Cứu Thế Của Chúng Ta! Điểm đầu tiên là: Chỗ của chúng ta trên thiên đàng được bảo đảm.
Câu 1 và 2: “Hỡi Thê-ô-phi-lơ, trong sách thứ nhất ta, ta từng nói về mọi điều Đức Chúa Jêsus đã làm và dạy từ ban đầu, cho đến ngày Ngài được cất lên trời, sau khi Ngài cậy Đức Thánh Linh mà răn dạy các sứ đồ Ngài đã chọn.” Sách thứ nhất mà Lu-ca đã viết cho Thê-ô-phi-lơ là Phúc Âm Lu-ca. Trong sách đó, Lu-ca gọi ông ấy là Thê-ô-phi-lơ “quí nhân.” Vắng mặt dễ nhận ra khi đáng phải có mặt là danh hiệu “quí nhân” này. Phong tục của các tín đồ trong thời gian đó can ngăn sự sử dụng của danh hiệu, cho nhiều người nghĩ là Thê-ô-phi-lơ đã vô đạo. Có thể Chúa đã dùng lời làm chứng của Lu-ca để tạo nên đức tin trong lòng của người bạn này. Như Lu-ca, chúng ta có cơ hội làm chứng cho người trong gia đình, bạn bè, người lân cận. Không ai biết kết quả tuyệt vời của lời và hành động làm chứng cho tình yêu thương của Chúa.
Chúa cho sự hướng dẫn về lời làm chúng của các tín đồ lúc đó và hiện nay trong câu số 3: “Sau khi chịu đau đớn rồi, thì trước mặt các sứ đồ, Ngài lấy nhiều chứng cớ tỏ ra mình là sống, và hiện đến với các sứ đồ trong bốn mươi ngày, phán bảo những sự về nước Đức Chúa Trời.” Sau khi Ngài đã chịu thông khổ và cứu vớt linh hồn của nhân loại, Chúa Jêsus đã cho bằng chứng là Ngài là Chúa thật sự và con người thật sự đã từ kẻ chết sống lại. Các môn đồ của Ngài đã bị cám dỗ nghĩ là Ngài là một linh hồn hay điều mơ thấy. Trong bốn mươi ngày mà họ đã thấy Ngài, nghe Ngài dạy, và đi với Ngài; các tín đồ thấy là Ngài là con người thật sự có xương và thịt. Sự kiện cũng cho chúng ta dũng cảm, chúng ta sẽ thấy Ngài khi chúng ta sống lại. Ngài cũng đã dạy họ về nước Đức Chúa Trời. Các tín đồ có thể thấy và hiểu rõ ràng hơn về vương quốc của Ngài trong ánh sáng của phục sinh của Chúa. Các môn đồ mới thấy mọi lời nhà tiên tri về Đấng Cứu Thế đã được ứng nghiệm trong sự sống, chết, và sống lại của Chúa Jêsus.
Câu 4 là một thí dụ của sự hướng dẫn mà Ngài đã tò bảy cho họ thấy: “Lúc ở với các sứ đồ, Ngài dặn rằng đừng ra khỏi thành Giê-ru-sa-lem, nhưng phải ở đó chờ điều Cha đã hứa, là điều các ngươi đã nghe ta nói.” Mỗi lần Ngài đã ăn với các tín đồ, Ngài cho họ dũng cảm nhiều hơn bằng sự hiện diện của Ngài. Chúa Jêsus đã dẫn cho các môn đồ ở lại trong thành phố cho đến khi đã nhận điều mà Chúa cha đã hứa. Đây là Đức Thánh Linh mà Chúa đã hứa trước qua các nhà tiên tri. Chúa Jêsus giải thích thuộc loại của điều này từ Trời trong câu kế tiếp:
“Vì chưng Giăng đã làm phép báp-tem bằng nước, nhưng trong ít ngày, các ngươi sẽ chịu phép báp-tem bằng Đức Thánh Linh.” Ý nghĩa của lời này là Ngài muốn các môn đồ ở lại, vì món quà mà Ngài đã nói trước sắp xảy ra. Giăng đã làm phép báp tem bằng nước; nhưng họ sắp chịu phép báp-tem bằng Đức Thánh Linh. Việc này là Lễ Ngũ Tuần, mà chúng ta sẽ kỷ niệm Chủ Nhật tuần sau.
Câu số 6 dạy, “Vậy, những người nhóm tại đó thưa cùng Ngài rằng: Lạy Chúa, có phải trong lúc nầy Chúa sẽ lập lại nước Y-so-ra-ên chăng?” Thấy như các môn đồ đã nói chuyện với nhau và đến hỏi Ngài một câu hỏi dính líu tới họ. Các môn đồ đã muốn biết nếu trong lúc đó Chúa Jêsus sẽ lập lại vinh quang của nước Y-so-ra-ên, như đã có trước trong sự cai trị của Vua Đa-vít. Khó tin là các môn đồ còn nghĩ là Chúa trong lúc đó sẽ lập nên một vương quốc thế gian. Có thể họ đã nghĩ là nước Đức Chúa Trời có thể gòm có trên thế gian và cũng thuộc linh nữa. Vài người còn tin là sẽ có sự cai trị của Đấng Christ trên mặt đất này trước ngày phán xét, nhưng họ chưa hiểu là vương quốc của Chúa ở trong lòng của mọi người tin, là về phương diện tâm linh, và nở ra trong vinh quang trên thiên đàng.
Câu trả lời của Ngài cho chúng ta thấy sự khôn ngoan của Ngài—sự kiện này cũng cho chúng ta dũng cảm hơn nữa: “Ngài đáp rằng: Kỳ hạn và ngày giờ mà Cha đã tự quyền định lấy, ấy là việc các ngươi chẳng nên biết.” Chúa Jêsus không chửi rủa các môn đồ, nhưng Ngài dẫn lại họ đến vương quốc của Ngài. Các môn đồ không chịu trách nhiệm khi nào Chúa lập lại vương quốc tâm linh của Ngài, hay khi nào Chúa Jêsus sẽ trở lại. Mọi sự như vậy ở trong tay Chúa. Ngược lại, một lần nữa, Chúa Jêsus hướng lại cho họ nghĩ đến món quà mà Chúa Cha sắp ban cho họ:
Câu 8: “Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất.” Chúa Jêsus cho các môn nhìn lướt qua của cuộc sống làm chứng sắp bắt đầu. Ngài cũng cho các tín đồ biết là việc truyền đạo là một việc khắp thế giới. Như một đá cuộc được ném trong một hồ không nổi song, sự gợn sóng lăn tăn của Tin Mừng sẽ truyền đi trên bốn phương. Việc truyền đạo mà Ngài giới thiệu đây chưa xong, nhưng tiếp tục trong việc và lời chúng ta làm. Chúng ta, con cái của chúng ta, các chấu của chúng ta sẽ chia sẻ Tin Mừng trong sự gợn song của Ân Sủng khắp thế giới cho đến ngày mà Chúa trở lại.
Rồi, mới dẫn các tín đồ đi truyền giảng, “Ngài phán bấy nhiêu lời rồi, thì được cất lên trong lúc các người đó nhìn xem Ngài, có một đám mây tiếp Ngài khuất đi, không thấy nữa.” Nói xong, Ngài đã thăng thiên. Việc truyền đạo của Chúa Jêsus trên thế gian này đã kết thúc. Ngài không hiện ra với các môn đồ của Ngài nữa. Sự kiện cũng cho các tín đồ nhớ là vương quốc của Ngài thuộc tâm linh. Ngài không ngồi trên một ngai trên thế gian, nhưng Ngài lên trời trong vinh quang bên hữu của Chúa Cha. Nhưng việc này không cho chúng ta bối rối, ngược lại, cho chúng ta dũng cảm.
Câu 10 và 11: “Các người đó đang ngó chăm trên trời trong lúc Ngài ngự lên, xảy có hai người nam mặc áo trắng hiện đến trước mặt, và nói rằng: Hỡi người Ga-li-lê, sao các ngươi đứng ngóng lên trời làm chi? Jêsus nầy đã được cất lên trời khỏi giữa các ngươi, cũng sẽ trở lại như cách các ngươi đã thấy Ngài lên trời vậy.” Hai người nam mặc áo trắng là thiên sứ. Sự thăng thiên của Đấng Cứu Thế chắc chắn là một sự nhìn thấy thật sự kỳ diệu. Nhưng hai thiên sứ khích lệ các môn đồ nhớ là Ngài sẽ trở lại như Ngài mới đã lên trước mặt họ. Vào Ngày Phán Xét, Chúa sẽ trở lại để đưa mọi người tin lên thiên đàng. Chúa Jêsus đã lên trời cách hiển nhiên. Ngài cũng sẽ trở lại một cách hiển nhiên. Ngài thăng thiên khuyến khích lòng của mọi tín đồ tin cậy vào sự sống lại của Chúa và vương quốc của Ngài không bao giờ chấm dứt. Vào ngày thăng thiên, các tín đồ hồi xưa và hiện nay, không gặp một ngày buồn rầu tạm biệt Đấng Christ. Nhưng các tín đồ nhận ra ngày này là một ngày chiến thắng bắt đầu sự cái trị trên trời của Đấng đã sống lại và ban cho mọi phước hạnh tâm linh cho các tín đồ. Ngày thăng thiên cho chúng ta dũng cảm khi tiếp tục chú ý tới mục đích mà Chúa đã ban cho hội thánh—cho chúng ta. Là sự gợn sóng lăn tăn của Tin Mừng sẽ truyền đi từ miệng của chúng ta. Việc chia sẻ Tin Mừng trên bốn phương gòm có cộng đồng Việt Nam tại đây, và mọi nơi. Chúa cho chúng ta dũng cảm để nhận ra lý do tại sao chúng ta đang sống trên đất này, và đã đặt đá cuộc của Ân Sủng trong tay của anh chị em. Xin Chúa ban phước cho chúng ta làm gợn sóng lăn tăn của Tin Mừng truyền đi từ chúng ta! A-men.