Chúng Ta Hãy Đi Trên Đường Bụi Đất Đến Êm-ma-út
1. Để vật lộn với ý nghĩa của mọi sự đã xảy ra
2. Để học hỏi từ Đấng Cứu Thế trong khi trên đường với Ngài
3. Để bẻ bánh ra của sự thông công với Ngài mãi mãi

Cũng trong ngày ấy, có hai môn đồ đi đến làng kia, gọi là Êm-ma-út, cách thành Giê-ru-sa-lem sáu mươi ếch-ta-đơ; họ đàm luận về những sự đãy xảy ra. Đang khi nói và cãi lẽ nhau, chính Đức Chúa Jêsus đến gần, cùng đi đường với họ, Nhưng mắt hai người ấy bị che khuất không nhìn biết Ngài được. Ngài phán cùng họ rằng: Các ngươi đương đi đường, nói chuyện gì cùng nhau vậy? Họ dừng lại, buồn bực lắm. Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-ba, trả lời rằng: Có phải chỉ ngươi là khách lạ ở thành Giê-ru-sa-lem, không hay việc gì đã xảy đến tại đó cách mấy bữa rày sao?
Ngài hỏi rằng: Việc gì vậy? Họ trả lời rằng: Ấy là việc đã xảy ra cho Jêsus Na-xa-rét, một đấng tiên tri, có quyền phép trong việc làm và trong lời nói, trước mặt Đức Chúa Trời và cả dân chúng; làm sao mà các thầy tế lễ cả cùng các quan đề hình ta đã nộp Ngài để xử tử, và đã đóng đinh trên cây thập tự. Chúng tôi trông mong Ngài sẽ cứu lấy dân Y-sơ-ra-ên; dầu thể ấy, việc xảy ra đã được ba ngày rồi. Thật có mấy người đàn bà trong vòng chúng tôi đã làm cho chúng tôi lấy làm lạ lắm: Khi mờ sáng, họ đến mồ, không thấy xác Ngài, thì về báo rằng có thiên sứ hiện đến, nói Ngài đương sống. Có mấy người trong vòng chúng tôi cũng đi thăm mồ, thấy mọi điều y như lời họ nói; còn Ngài thì không thấy.
Đức Chúa Jêsus bèn phán rằng: Hỡi những kẻ dại dột, có lòng chậm tin lời các đấng tiên tri nói! Há chẳng phải Đấng Christ chịu thương khó thể ấy, mới được vào sự vinh hiển mình sao? Đoạn, Ngài bắt đầu từ Môi-se rồi kế đến mọi đấng tiên tri mà cắt nghĩa cho hai người đó những lời chỉ về Ngài trong cả Kinh Thánh. Khi hai người đi gần đến làng mình định đi, thì Đức Chúa Jêsus dường như muốn đi xa hơn nữa. Nhưng họ ép Ngài dừng lại, mà thưa rằng: Xin ở lại với chúng tôi; vì trời đã xế chiều hầu tối. Vậy, Ngài vào ở lại cùng họ. Đương khi Ngài ngồi ăn cùng hai người, thì lấy bánh, chúc tạ, đoạn, bẻ ra cho họ. Mắt họ bèn mở ra, mà nhìn biết Ngài; song Ngài thoạt biến đi không thấy. Hai người nói cùng nhau rằng: Khi nãy đi đường, Ngài nói cùng chúng ta và cắt nghĩa Kinh Thánh, lòng chúng ta há chẳng nóng nảy sao?
Nội giờ đó, họ liền đứng dậy, trở về thành Giê-ru-sa-lem, gặp mười một sứ đồ cùng các môn đồ khác đương nhóm lại, nói với họ rằng: Chúa thật đã sống lại, và hiện ra với Si-môn. Rồi hai nguời thuật lại sự đã xảy đến khi đi đường, và nhìn biết Ngài lúc bẻ bánh ra là thể nào.
Anh chị em yêu quí của tôi trong Chúa Jêsus,
“Em đến chưa?” Anh hỏi. “Đang trên đường đi, xắp tới anh ơi!” Tôi tưởng tượng chúng ta bỏ bao nhiêu tiếng đồng hồ “trên đường đi.” Đi Ca-li bằng lái xe, bỏ thời gian nhiều. Lái xe đến Salt Lake—5 tiếng rưỡi. Lái xe đến Portland, bạn sẽ bỏ 8-9 tiếng nào đó trên đường đi. Những cuộc du lịch như vậy trên xa lộ--đó là cuộc du lịch dễ. Trên đường bụi đất thường ghồ ghề và bụi bậm lắm—trên đường bụi rậm thật khó. Có một nơi tuyệt vời trên núi ở tiểu bang Idaho mang tên là “Atlanta.” Nhưng để lái xe, phải bỏ 3 tiếng trên đường bụi bậm lắm.
Những kỷ niệm vui sướng của thời thơ ấu, khi đã đến thăm bà nội. Để đến nông trại, phải lái trên đường đầy bụi. Tôi nhớ khi về Việt Nam năm 1998, tôi trên đường đầy bụi mấy lần. Chắc bạn có thể nghĩ đến nhiều con đường ở Việt Nam đã cho bạn bị ho nặng vì đầy bụi đất.
Sáng nay, tôi xin bạn tưởng tượng bạn trên đường đầy bụi như vậy—không phải ở trong xe hơi, nhưng đi bộ. Qua Lời Ngài, chúng ta có cơ hội thể dục đi bộ trên đuờng Êmmau, như ca đoàn mới hát cho chúng ta nghe. Vậy, Chúng Ta Hãy Đi Trên Đường Bụi Đất Đến Êm-ma-út. Chúng ta hãy đi với nhau . . .
1. Để vật lộn với ý nghĩa của mọi sự đã xảy ra
2. Để học hỏi từ Đấng Cứu Thế trong khi trên đường với Ngài
3. Để bẻ bánh ra của sự thông công với Ngài mãi mãi.
Như bạn tưởng tượng bạn trên đường đầy bụi này đến Êmmau, tôi xin bạn vật lộn với ý nghĩa của mọi sự đã xảy ra, như 2 môn đồ đang làm trên đường. Một cuộc du lịch có thời gian để thảo luận. Gần mười ki-lo-mét—đừng quên, không bằng xe—bạn đang đi bộ. Cuộc nói chuyện không phải là một bí truyền. Đang nói về mọi sự đã xảy ra. Trên đường đầy bụi đến Êmmau, nhóm người này đang nói về cách Bô-xô Phi-lát đã rửa bụi và màu khỏi hai bàn tay trước khi ông ấy lên án Chúa Jêsus chịu chết. Họ đang nói chuyện về cách Chúa Jêsus đã (theo từng chữ) vác thập tự giá của Ngài và kéo dài trên đường bụi đất đến Gô-gô-tha. Hai môn đồ đang nói với nhau về hòn đá đầy bụi đã được lăn để đóng lại mồ.
Trên đường Êmmau, với đôi dép bụi đất, hai môn đồ đang vật lộn với ý nghĩa của mọi sự đã xảy ra, khi Chúa Jêsus đã hiện ra. Người ta không nhận ra Ngài là ai khi trên đường đi. Ngài đã đặt một câu hỏi không hại, hỏi người ta đang bàn cãi chuyện gì? Lời dạy, “Họ dừng lại, buồn bực lắm” cho chúng ta thấy trong lòng họ. Hai môn đồ này buồn bực lắm—hai người này đang vật lộn với ý nghĩa của mọi sự đã xảy ra cho Thầy của họ. Có thể đó là lý do tại sao một môn đồ, tên là Cơ-lê-ô-ba, quở trách Ngài “Có phải chỉ ngươi là khách lạ ở thành Giê-ru-sa-lem, không hay việc gì đã xảy đến tại đó cách mấy bữa rày sao?”
Lần thứ hai, lần này Chúa Jêsus ở với họ, hai môn đồ vật lộn với ý nghĩa của mọi sự đã xảy ra. Người ta gọi Ngài “Jêsus Na-xa-rét, một đấng tiên tri.” Mặc dù Chúa Jêsus sanh ra ở Bết-lê-hêm, Ngài đã lớn lên ở thành Na-xa-rét. Vậy, nhiều người nghĩ là thành phố quê hương của Ngài là Na-xa-rét. Hai môn đồ đã nói đúng—Ngài là một Đấng tiên tri. Ngài là hơn chỉ một đấng tiên tri, nhưng Ngài là tiên tri của Chúa—đúng vậy. Hai môn đồ nói là Ngài “có quyền phép trong việc làm và trong lời nói, trước mặt Đức Chúa Trời và cả dân chúng; làm sao mà các thầy tế lễ cả cùng các quan đề hình ta đã nộp Ngài để xử tử, và đã đóng đinh trên cây thập tự.” Hai môn đồ đã làm chứng về quyền năng của lời và hành động của Ngài, nhưng kết thúc trong bụi đất ở mồ Ngài. Như thi thiên 90 dạy, “Chúa khiến loài người trở vào bụi tro, và phán rằng: ‘Hỡi con cái loài người, hãy trở lại.’”
Rồi, hai người trên đường Êmmau cho thấy là họ đang vật lộn với ý nghĩa của mọi sự đã xảy ra: “Chúng tôi trông mong Ngài sẽ cứu lấy dân Y-sơ-ra-ên; dầu thể ấy, việc xảy ra đã được ba ngày rồi. Thật có mấy người đàn bà trong vòng chúng tôi đã làm cho chúng tôi lấy làm lạ lắm: Khi mờ sáng, họ đến mồ, không thấy xác Ngài, thì về báo rằng có thiên sứ hiện đến, nói Ngài đương sống. Có mấy người trong vòng chúng tôi cũng đi thăm mồ, thấy mọi điều y như lời họ nói; còn Ngài thì không thấy.”
Sự nghi ngờ và tự nhủ của hai môn đồ này giúp chúng ta thấy mọi sự qua đôi mắt của họ. Như họ, chắc chúng ta có thể nghĩ đến lần mà chúng ta có lòng chậm tin đã nghi ngờ Ngài. Như họ, chúng ta đã chọn con đường của mình thay thế con đường theo Ngài. Như họ, chúng ta đã hành động một cách dại dột (như Ngài gọi hai môn đồ này) về sự lựa chọn của chúng ta. Trong khi tất cả đều lộn xộn hỗn loạn, Chúa Jêsus đến để ban sự rõ ràng cho họ. Bằng cách này, chúng ta hãy đi trên đường Êmmau với hai môn đồ để học hỏi từ Đấng Cứu Thế trong khi trên đường với Ngài.
Nhưng để soi sáng môn đồ Ngài lúc đó và bây giờ là dẫn đến quá khứ. Chúa Jêsus đã cho họ nhớ lời của các nhà tiên tri đã báo trước là Đấng Cứu Thế phải chịu thương khó như vậy trước khi vào sự vinh hiển. Rồi Ngài bắt đầu khởi đầu lại: từ Môi-se rồi giải thích mọi lời trong sách các đấng tiên tri đã được ứng nghiệm qua mọi sự mà Chúa Jêsus đã thực hiện.
Tôi hy vọng chúng ta có thể nghe lời giảng của Ngài trên đường đầy bụi trên đường Êmmau. Để nghe Đấng Chuộc Tội của nhân loại giải thích mọi điểm về lời tiên tri được ứng nghiệm bằng lời nói và hành động của Ngài thật sự tuyệt vời. Chắc, nếu đôi dép của chúng ta đi bộ trên đường Êmmau, chúng ta sẽ không muốn cuộc nói chuyện với Ngài chấm dứt. Hai môn đồ cũng vậy, và nói với Ngài: “Xin ở lại với chúng tôi; vì trời đã xế chiều hầu tối. Vậy, Ngài vào ở lại cùng họ.”
Sau khi chúng ta đã đi trên đường Êmmau với hai môn đồ để học hỏi từ Đấng Cứu Thế trong khi trên đường với Ngài, chúng ta cũng bẻ bánh ra của sự thông công với Ngài. Chắc hai môn đồ hai lòng mời Đấng Khách ở lại. Trong khi Ngài ngồi ăn cùng hai người, thì lấy bánh, chúc tạ, đoạn, bẻ ra cho họ. Mắt họ bèn mở ra, mà nhìn biết Ngài; song Ngài thoạt biến đi không thấy. Bẻ bánh ra là một sự bày ra của sự thông công. Để ăn cơm với người ngụ ý một quan hệ. Cũng với chúng ta khi nào nhà hàng Bình An mở cửa và chúng ta cùng ăn cơm với nhau, chúng ta xích lại gần nhau, quấn quít bên nhau nhiều hơn nữa. Thời gian thông công này làm quan hệ giữa chúng ta được mạnh mẽ hơn.
Sau khi Ngài bỏ đôi dép đầy bụi khi vào nhà của hai môn đồ này, Chúa Jêsus đã ban phước cho họ qua sự hiện diện của Ngài một cách kỳ diệu mà họ thấy được. Hiện nay, chúng ta chưa được phước như thế. Nhưng mặc dầu chưa thấy Ngài được, Chúa hứa với chúng ta, “Ta hằng ở cùng các con luôn cho đến tận thế.” Và “Ta chẳng bao giờ bỏ các con; không bao giờ lìa xa các con.”
Kết quả của sự hiện diện của Ngài trong đời sống của chúng ta rất giống như hai môn đồ trên đường Êmmau. “Hai người nói cùng nhau rằng: Khi nãy đi đường, Ngài nói cùng chúng ta và cắt nghĩa Kinh Thánh, lòng chúng ta há chẳng nóng nảy sao?” Khi chúng ta dành thời gian với Ngài qua Lời của Ngài, Chúa ban phước cho sự đoàn kết mà chúng ta ở với Ngài. Và sự thông công ở giữa chúng ta cùng Ngài được bền lâu mãi mãi. Chúng ta đã đi bộ trên con đường đi đến Êmmau sáng nay để bẻ bánh ra của sự thông công với Ngài mãi mãi. Xin Chúa yên ủi lòng của bạn qua sự hiện diện của Ngài trong khi bạn đầy bụi trên đường đi Quê Hương của bạn. A-men và A-men.