Nhà Thờ Bình An Trong Chúa Jêsus Peace In Jesus Lutheran Church

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Sharing God's Word with the Vietnamese Community in the Treasure Valley and beyond

Home
Devotions
Choir Trip--Denver
Blog
Twitter
Hot Springs Outing
New Members
Update on our Mission
Kids C.A.R.E.
LE PHUC SINH--EASTER
Giang Luan
Mo Hinh Du Dat
Khong nen dua bon
Bai Ca Cua Ban La Gi?
Hay Toa Anh Sang
Vui cua Tiec Cuoi
Hay Ngoi Duoi Chan Chua
Cham Ngon
Tinh Dong Nhat
Hay Nho Lai
Duoc Bao Dam
Duong Bui Dat
Su Dung Cam
Tu Cay Nay Den Cay Kia
Tet 2008
Chung Ta Hay Tho Lay Ngai
Trien Vong
Phuc Sinh
Chua duoc bieu lo
Ro ma 8, 28
Chua Giang Sinh-Christmas
Family Night
Church Schedule
Site Map
Tet
About Us
Contact Us
Our Mission
Cac Lop Hoc
BBQ
Karaoke
Church Picnics
Links
Hard Hat Sunday
Lien Hoan Mua Thu
Support Our Ministry

Giảng Luận

Phục Truyền Luật Lệ Ký 8:17-18

25/05/2008
Giảng Luận


Chúng ta hãy nhớ lại Đức Chúa Trời:
1) Ngài ban quyền năng và sức lực cho chúng ta,
2) Ngài ban sự tha tội và sự cứu rỗi cho chúng ta.


Kính Thưa Quí Ông Bà, anh chị em yêu quí của tôi trong Tình Yêu Thương của Đức Chúa Trời,

Ngày mai anh chị em sẽ làm gì? Đa số có người nghỉ ngày mai. Memorial Day cho nhiều người nghỉ làm; nghỉ học. Hoặc nghỉ hay không nghỉ, tôi muốn dùng cơ hội này để cho chúng ta nghĩ đến sự liên hệ quy chiếu về công việc của mình.

Chúng ta thường nắm sự hãnh diện về công việc của mình. Chúng ta muốn các con học giỏi để có một công việc vũng chắc. Người làm cha làm mẹ nào chẳng dễ khoe khoang khoác lác về con mình làm bác sĩ, luật sư, y tá, kỹ sư hay nghề nghiệp cao hơn như vậy.

Thực ra, chúng ta thường gắn bó chặt chẽ với nghề nghiệp. Chúng ta nói “anh ấy làm bác sĩ” hay “cô ấy là phụ tá của nha sĩ.” Chúng ta tự chỉ rõ tính chất mình bằng công việc của mình. Có lẽ đúng đấy là chúng ta hiểu sai giá trị thật của công việc của mình.

Chúng ta sống trong một nước độc lập, theo một lối sống độc lập, và đã trở thành quá nhiều độc lập trong lĩnh vực này. Cách nghĩ đến nghề nghiệp cho thấy chúng ta dễ làm theo đời nầy. Chúng ta có còn nghĩ là chúng ta làm chủ của đời mình mặc dù vấn đề sức khỏe, tai nạn, và sự tạm giãn thợ hiện đến không? Xem ra như những điều này không làm cùn cho sự đáng giá quá cao của khả năng, kỹ năng, và tài năng của mình.

Một sự kiện sống còn cho chúng ta tái xét là nếu khả năng, kỹ năng và tài năng của mình thực ra là của mình. Cả khả năng được cho mượn từ Trời. Đây là một sự kiện mà Chúa đã cho dân của Ngài nhớ trong thời gian Cựu Ước.

Xin cho tôi dựng cảnh: Có nhóm người từ nước ngoại đến một nước mới—một chỗ ở mới. Tất cả mọi sự đều mới—đến với người mới—gặp dân tộc mới, phong tục mới, nói tiếng mới, món ăn mới. Trên mũi nhọn của một cuộc sống mới này, Chúa đã cảnh báo dân của Ngài, chớ có tư tưởng cao quá lẽ. Sự cám dỗ mạnh mẽ cho người nào tự nhủ, “Mình ơi! Mình đã làm việc vất vả--cực lắm nhé! Sự thành công là bởi vì sự cố gắng của mình. Kết quả là bởi vì vật liệu của mình. Tất cả mọi sự mình đang có là bởi vì khả năng và quyền của mình.

Chống nghịch thái độ này, Chúa đã dạy: “Vậy, khá coi chừng, chớ nói trong lòng rằng: Ấy nhờ quyền năng ta và sức lực của tay ta mà đoạt được những sản nghiệp nầy. Hãy nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì ấy là Ngài ban cho ngươi sức lực đoạt được những sản nghiệp, để làm trọn sự giao ước Ngài đã thề cùng tổ phụ ngươi, y như Ngài đã làm ngày nay.”

Bài học rõ ràng cho dân của Chúa trong thời gian cựu ước, còn có ít tác động hiện nay cho chúng ta không? Chúng ta là một nhóm người đến đây từ một chỗ khác. Anh chị em từ nước ngoại đã qua đây. Như dân của Chúa mới đã nghe những câu ở trên khi từ sa mạc đến đất hứa, anh chị em đến một nước mới, văn hóa mới, tiếng nói mới, mọi sự đều mới.

Như thế, chúng ta hãy chú ý tới lời báo trước này. Mọi phần của hai câu này đầy quan trọng. Chúa “chớ nói trong lòng rằng.” Phần đầu cho chúng ta nhớ tội lỗi không phải chỉ là việc xấu mà chúng ta làm và lời xấu mà chúng ta nói. Cũng trong lòng chúng ta phạm tội khi thái độ và ham muốn của mình không theo ý muốn của Chúa.

“chớ nói trong lòng rằng: Ấy nhờ quyền năng ta và sức lực của tay ta mà đoạt được những sản nghiệp nầy.” Đây là thái độ đầy dẫy sự độc lập đến nỗi không có chỗ cho người nào—không có chỗ cho Chúa. Thái độ này không phải chỉ quên Chúa; nhưng không cho phép Ngài ở trong lòng.

Hãy nghĩ đến cửa tại nhà thờ. Khi nào khóa cửa, không có ai vào. Nếu tôi lấy chia khóa và khóa cửa, tôi đã quyết định không cho ai vào. Thái độ ở trên giống như việc này. Người nói trong lòng rằng: ấy nhờ quyền năng ta và sức lực của tay ta mà đoạt được những sản nghiệp nầy khóa cửa của lòng mình.

Người nào làm như vậy không cảm tạ ơn Chúa. Ngược lại, người ta nhận lời khen vì mọi sự mà họ làm. Đây là lời nói từ lòng có tội tự hào.

Nhưng đây cũng là lời đầy dẫy sự ngu dốt nữa. Người có thái độ như thế nghĩ là quyền năng và sức lực đã được dùng để gặp sự thành công là của mình. Nhưng người ta không nhận ra hay không chấp nhận là quyền năng và sức lực từ Người khác mà đến.

Chúa dạy, “Hãy nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì ấy là Ngài ban cho ngươi sức lực đoạt được những sản nghiệp, để làm trọn sự giao ước Ngài đã thề cùng tổ phụ ngươi, y như Ngài đã làm ngày nay.”

Chúa giải thích vấn đề trong thái độ nhận lời khen vì việc mình làm. Chúa dạy dỗ để cho nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Chính Ngài ban cho chúng ta sức lực đoạt được những sản nghiệp. Từ tay Ngài không phải từ tay mình mà ra!

Lời này dồn chúng ta quì xuống trước mặt Ngài vì mỗi lần chúng ta đã bày tỏ thái độ như vậy. Chỉ khi nào chúng ta chấp nhận là thái độ từ bản chất tội lỗi mà ra, chúng ta đã nhận ra chúng ta có tội. Kết quả xấu của tội lỗi là hình phạt dưới địa ngục.

Nhưng, chúng ta hãy nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời của chúng ta. Chúng ta hãy làm việc này, trước hết, để thấy tội lỗi của mình và sự cần thiết để được tha tội. Nhưng sau đó, chúng ta hãy nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời của chúng ta để nhớ đến nguồn gốc của sự tha tội.

Qua sự tha tội của Ngài, Chúa cũng cho sự hướng dẫn. Ngài giải phóng chúng ta để đi theo Ngài và luôn nhớ đến Ngài. Chúng ta có thể nhớ Chúa đã ban cho chúng ta quyền nắng, sức lực, khả năng và sức khỏe để đi làm. Chắc chúng ta sẽ làm tốt hơn khi tỏ bày một thái độ cảm tạ ơn Chúa trong khi làm việc của mình.

Đi làm. Một việc hằng ngày—đi làm. Kiếm tiền. Chúng ta kiếm tiền để chăm sóc gia đình: để có thức ăn, chỗ ở, quần áo. Nhưng chúng ta hãy làm việc tỏ bày một thái độ luôn nhớ lời mà Chúa Jêsus đã dạy: “sự sống của người ta không phải cốt tại của cải mình dư dật đâu.” Vì vậy, chúng ta đi làm đi, nhưng nhớ lại của cải thật sự của chúng ta là gì. Vì của báu chúng ta ở đâu, thì lòng cũng ở đó.

Chúa đã hứa cuộc sống đời đời trên thiên đàng cho mọi người tin tưởng vào một mình Ngài. Phần cuối của câu 18 ở trên dạy, “để làm trọn sự giao ước Ngài đã thề cùng tổ phụ ngươi, y như Ngài đã làm ngày nay.” Khi nào Chúa chia sẻ lời hứa với chúng ta, chúng ta hãy tin cậy. Lời Ngài là chắc chắn và chân lý. Chúng ta hãy nhớ lại Đức Chúa Trời: Ngài ban quyền năng và sức lực cho chúng ta, Ngài ban sự tha tội và sự cứu rỗi cho chúng ta. Xin Chúa ban phước cho chúng ta nhớ Ngài, tạ ơn, và ca ngợi mãi mãi. A-men và a-men!