Ma-thi-ơ 5:14-16 06/07/08
Giảng Luận
Gia đình yêu quí của tôi trong Chúa Jêsus,
Thỉnh thoảng tôi gọi cho người nào, người ta hỏi, “xin lỗi, anh là ai?” Hoặc đôi khi chúng ta thấy một người đi bộ và hỏi, “cô là ai?” hay “ông là ai?” Chúng ta đã trở thành nhà chuyên môn về việc nhận ra người. Chúng ta cũng biết giới thiệu một người nào đó. Chúng ta làm mỗi việc này để nhận ra người ấy là ai. Chúng ta cũng tự giới thiệu mình: “Tên tôi là . . .” Tôi cũng nói đùa khi tự giới thiệu mình. “Tên tôi bằng Tiếng Anh là “Dan.” Nhưng nghe như đen—Mục sư Đen—da đen. Nhưng đâu có da đen đâu! Hoặc mục sư “Điên” – điên khùng! Hầu hết mọi người đều cười!
Chúng ta làm những việc này để cho biết mình là ai, hay nhận ra người ấy là ai. Nhưng có lần nào bạn đã tự giới thiệu mình để cho biết mình là gì, không? Không phải là ai, nhưng bạn là gì? Có thể chúng ta ít khi nghĩ như vậy, nhưng sáng nay chúng ta tập trung vào Lời của Chúa dạy chúng ta biết mình là gì. Chúng ta lắng nghe Lời của Chúa trong Phúc Âm Ma-thi-ơ, đoạn 5 bắt đầu từ câu 14:
“Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được: cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chân đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà. Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.”
Mục đích của sự sáng là để chiếu sáng cho chúng ta được thấy. Lố bịch biết bao khi thắp một cây nến, rồi để ở dước một cái thùng. Nếu chúng ta hiện đại hoá thí dụ này, hãy tưởng tượng một người mở công tắc đèn rồi lấy một cái tô để che bóng đèn. Thật thiếu khôn ngoan khi làm như thế. Nếu không muốn thấy, đừng thắp một cây nến. Nếu không muốn nhìn, đừng mở công tắc đèn. Do đó, nếu thắp cây nến, sẽ có sự sáng. Nếu mở công tắc đèn, sẽ có ánh sáng.
Lẽ phải thông thường thực tế có được từ kinh nghiệm sống cũng có áp dụng cho thí dụ về một thành phố ở trên núi. Một thành phố ở trên núi thì không khi nào bị khuất được. Buổi tối, từ xa—từ nhiều kilômet dễ thấy thành phố đó vì nhiều cái đèn trong thành. Ở trên Boise này là một thí dụ tuyệt vời: Bogus Basin! Nơi trên núi mà người đi trượt tuyết—đi xki! Vào mùa đông, ở khắp nơi trong vùng phụ cận đây có thể thấy nhiều sự sáng trên núi khi người ta trượt tuyết. Các cái đèn trên núi thấy như một dây chuyền của sự sáng trên núi. Có phải Bogus Basin có thể che khuất sự sáng không? Không bao giờ. Bogus Basin sẽ tỏa ánh sáng. Đó là lẽ thường là thành phố nào trên núi sẽ tỏa ra sự sáng.
Ý nghĩa của thí dụ này có áp dụng cho chúng ta tin tưởng vào Chúa. Rất giống như một cây nến sẽ tỏa ra sự sáng khi để ở trên chân đèn. Rất giống như một thành phố trên núi sẽ tỏa ra sự sáng. Đấng Cứu Thế Jêsus dạy trong những câu này, là thế gian sẽ nhận xét các tín đồ. Không phải là sự nhận xét này luôn luôn được thưởng thức. Tầm nhìn xa lớn này sẽ cho các tín đồ phải tự bỏ mình đi, mỗi ngày vác thập tự giá mình mà theo Ngài.
Chúa Jêsus đang dùng thí dụ này để mô tả cuộc sống của bạn! Một khía cạnh rất hay về thí dụ này được bày tỏ bằng từ “sẽ.” Cây nến sẽ tỏa sự sáng. Thành phố trên núi sẽ tỏa sự sáng. Các tín đồ sẽ tỏa sự sáng làm chứng về đức tin trong lòng. Không có sự lựa chọn. Có nghĩa là mọi tín đồ có tầm nhìn xa lớn để tôn thờ Chúa bằng lời nói, hành động, và suy nghĩ. Có nghĩa là lời nói, mọi cuộc nói chuyện, và cách mà chúng ta liên lạc đưa ra một cơ hội tôn vinh Chúa. Lời nói, và hành động nữa—mỗi việc mà chúng ta làm—đưa ra cho chúng ta cơ hội làm chứng về đức tin trong lòng. Có nghĩa là khi chúng ta đi làm, đi chơi, đi chợ, đi nhà hàng, đi về Việt năm, đi công viên, chúng ta có dịp cho mọi người thấy chúng ta bước đi với Chúa. Việc đọc tạp chí, xem phim, vào internet, lái xe, nấu ăn, chăm sóc con, ăn, uống, bất cứ điều gì chúng ta làm, “hãy vì sự vinh hiển Đ.C.T. mà làm” 1 Cô-rinh-tô đoạn 10 dạy chúng ta.
Bạn cảm thấy mình ở dưới sức ép của sự mong đợi quá cao không? Có thể chúng ta không cảm thấy tự hào về thành tích của mình. Có thể chúng ta thẹn thùng về lời nói hay hành động của mình đã không vinh hiển Chúa. Có thể chúng ta bị hổ thẹn về việc mà chúng ta đã làm, hay lời nói xấu của mình. Bằng chứng này cho chúng ta không xứng đáng được gọi là ánh sáng của thế gian. Tiền công của tội lỗi của chúng ta là sự chết. Không phải sự sáng, nhưng chúng ta đã xứng đáng sự tối tăm xuống địa ngục vì tội lỗi của chúng ta.
Nhưng một điểm rất quan trọng chúng ta phải nhớ: Chúng ta không phải là người đầu tiên mang tên “ánh sáng của thế gian.” Trong Phúc Âm Giăng, Chúa Jêsus Christ đã dạy, “Ta là Ánh Sáng của thế gian. Người nào theo Ta, chẳng đi trong nơi tối tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống.” Chúa Jêsus đã hiện đến như một tia chớp trong một bão mưa đêm khuya. Trong khi một thời gian không ai mong chờ, có Ánh Sáng trong nơi tối tăm. Như nhà tiên tri đã nói trước: “Hãy dấy lên, và sáng lòe ra! Vì sự sáng ngươi đã đến, và vinh quang Đức Giê-hô-va đã mọc lên trên ngươi. Nầy, sự tối tăm vây phủ đất, sự u ám bao bọc các dân; song Đức Giê-hô-va dấy lên trên ngươi, vinh quang Ngài tỏ rạng trên ngươi. Các dân tộc sẽ đến nơi sự sáng ngươi, các vua sẽ đến nơi sự chói sáng đã mọc lên trên ngươi.”
Chúa Jêsus Christ đã ứng nghiệm mọi lời nhà tiên tri, như Sự Sáng của tất cả mọi người, Ngài đã đến để ban cho chúng ta sự sáng của sự sống. Rất giống như một thành phố ở trên núi thì không khi nào bị khuất được, nhưng mọi người sẽ thấy ánh sáng; những kẻ đem tin mừng, rao sự bình an, đem tin mừng về phước lành, rao sự cứu chuộc, bảo rằng: Đức Chúa Trời ngươi trị vì, chân của những kẻ ấy trên các núi xinh đẹp là dường nào!
Vì Chúa đã chia sẻ Tin Mừng này với bạn, bạn không phải cảm thấy mình ở dưới sức ép của sự mong đợi quá cao. Chúa Cứu Thế đã làm thoát khỏi sức ép của sự mong đợi sự toàn hảo. Chúa Jêsus đã làm trọn sự mong đợi của Chúa Thánh Hóa thay cho chúng ta và chịu sự hình phạt vì tội lỗi chúng ta. Bằng cách này, Chúa đã làm thoát khỏi sức ép quá cao và cho sự tự do cho chúng ta cảm tạ ơn Ngài. Chúa đã đổi mới chúng ta trở thành nhân chứng. Trong Lời Ngài, Chúa gọi chúng ta “ân thuộc về Đ.C.T., hầu cho chúng ta rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi chúng ta ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lung của Ngài.”
Chúng ta hãy nhận ra kêu gọi của Chúa cho chúng ta rao giảng nhân đức của Ngài. Mục đích của chúng ta không tìm ngọi khen cho mình, nhưng ngợi khen Chúa. Ngài dẫn chúng ta đến câu cuối cùng: “Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.”
Chúng ta hãy xem xét lại mọi sự chúng ta đang làm. Chúng ta hãy chú ý tới cách mà chúng ta đang làm mọi sự, cũng vậy. Chúng ta đặt mọi việc ở dưới kính hiển vi của những câu này để xem xét lời nói, hành động và suy nghĩ của mình ngợi khen Chúa. Lời cuối cùng đây cho quyền cho chúng ta nghĩ tới những người tại nhà thờ của chúng ta, những người trong gia đình, những người bạn ngợi khen Chúa vì phục vụ của chúng ta. Tôi cảm tạ ơn Chúa và ngợi khen Ngài vì phục vụ của anh chị em. Tôi cũng tụ nhủ bao nhiêu người hơn nữa ngợi khen Chúa vì cuộc sống đầy phục vụ của anh chị em.
Tôi xin đề nghị dùng hình này (hình giấy thờ phượng có câu “Hãy Tỏa Ánh Sáng Của Các Con”) tại nhà của bạn. Có thể dùng khái niệm ánh sáng để giúp mình nhớ “nầy là ngày Đức Chúa Trời làm nên, chúng tôi sẽ mừng rỡ và vui vẻ trong ngày ấy.” Có thể bạn có thể dán câu này trên cửa sổ bạn mở buổi sáng khi mới thức dạy. Có thể bạn có thể dán câu này trên tấm gương trong nhà vệ sinh bạn sẽ thấy khi mới thức dạy. Bạn có óc sáng tạo dùng câu này để cho linh hồn mình nhớ hãy tỏa sự sáng trong khi chúng ta tiếp tục phục vụ Chúa cho đến khi thấy ánh sáng của Thiên Đàng. Cho đến ngày ấy, xin Chúa ban phước nhiều cho anh chị em, ánh sáng của thế gian, trong khi anh chị em phục vụ Đấng Sáng tạo Ánh Sáng đến ngày mà Chúa đưa chúng ta đến nơi sẽ không cần đến ánh sáng đèn hay ánh sáng mặt trời, vì Chúa là Đức Chúa Trời sẽ soi sáng cho; và chúng sẽ trị vì đời đời và mãi mãi! A-men và a-men!