1 Ti-mô-thê 6:17-19
19/10/08
Giảng Luận
Hãy răn bảo kẻ giàu ở thế gian nầy đừng kiêu ngạo và đừng để lòng trông cậy nơi của cải không chắc chắn, nhưng hãy để lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời, là Đấng mỗi ngày ban mọi vật dư dật cho chúng ta được hưởng. Hãy răn bảo họ làm điều lành, làm nhiều việc phước đức, kíp ban phát và phân chia của mình có, vậy thì dồn chứa về ngày sau một cái nền tốt và bền vững cho mình, để được cầm lấy sự sống thật.
Anh chị em yêu dấu của tôi trong ân sủng mà Đức Chúa Trời ban cho,
Bạn có nhớ ngày mà bạn được qua Nước Mỹ không? Xin anh chị em nhắc lại ngày bạn mới đến Boise. Tôi rất vui mừng được gặp vài người tại sân bay. Bạn có nhớ bạn đã cảm thấy thế nào? Chắc cảm thấy bồn chồn lo lắng—mọi sự hoàn toàn mới và bạn không biết mong chờ điều gì. Đó là ngày đa số anh chị em mới gặp người bảo trợ. Lần đầu bạn thấy Boise. Mọi người nói Tiếng Mỹ, nên có thể việc nói chuyện với người bảo trợ là khó khăn.
Chắc bạn cũng mệt mỏi. Xa quá! Cuộc du lịch đã bắt đầu từ Việt Nam hai mươi mấy tiếng đồng hồ trước chứ! Có thể đi tiếp bằng chuyển sang một máy bay tại Thái Lan hay Hồng Kông. Giấc ngủ trong máy bay thật khó, có thể bạn cũng phải lo cho con cái—không ngủ được. Thức ăn trên máy bay thường không hợp khẩu và lạ. Chắc khi bạn đến Boise, bạn mệt nhoài.
Có thể bạn sợ. Không biết ai, không có công việc, chỉ có 2 va-li thôi. Chưa có nhà, chưa có xe, chưa biết chắc chắn cuộc sống ở Nước Mỹ sẽ ra sao.
Xin bạn bỏ một phút để tự tưởng tượng mình đang đứng tại khu nhận hành lý để chờ lấy hành lý của mình. Một mặt, bạn chỉ có quần áo trên lưng của mình. Không quen biết ai, không có gì hết. Mặt khác, khi bạn tự tưởng tượng mình đứng tại khu nhận hành lý khi mới qua đây, xin bạn tự thấy mình như một người giàu có.
Có thể bạn chống lại sự nghĩ đến mình như giàu có, nhưng xin anh chị em cân nhắc kỹ sự kiện. Ngoại trừ người được bảo lãnh bằng gia đình, tổ chức đã thu xếp cuộc du lịch và mua vé máy bay là tổ chức Cơ Đốc. Các tín đồ đã làm việc thu xếp cho bạn qua đây. Tổ chức ở Boise đã thu xếp người bảo trợ là tổ chức Cơ Đốc. Khi còn trung tâm tỵ nạn, người làm việc ở đó là Cơ Đốc nhân. Hầu hết mọi gia đình bảo trợ là gia đình Cơ Đốc. Những người tin Chúa này đã bỏ tiền của họ, bỏ thời gian, đưa người nhập cư đến Khám sức khỏe, làm nhiều việc khác hơn nữa để giúp đỡ, như cho thức ăn, và chỗ ở.
Tại sao? Lợi ích của người bảo trợ là gì? Thực ra, tôi biết một người đàn ông đã gặp người bảo trợ tại phi truờng ở Boise đây và đã hỏi câu hỏi đó: “Tại sao ông bảo trợ và giúp đỡ gia đình của tôi?” Người bảo trợ đã trả lời, “Vì Chúa đã giúp tôi và cứu tôi, tôi muốn giúp những người khác và tỏ bày tình yêu thương vì Chúa yêu thương tôi trước.”
Tôi rất kính trọng người bảo trợ này. Thái độ của người như vậy thật rộng lượng thái quá. Thái độ của ông ấy làm đẹp lòng Chúa, như Chúa đã hướng dẫn chúng ta trong Lời của Ngài:
Hãy răn bảo kẻ giàu ở thế gian nầy đừng kiêu ngạo và đừng để lòng trông cậy nơi của cải không chắc chắn, Có ai nghi ngờ câu này sau khi 2 tuần trước giá cổ phần ở Phố Uôn tụt xuống? Khủng hoảng kinh tế này là bằng chứng và một thí dụ làm đau khổ là của cải không chắc chắn. Có thể bạn không tự thấy mình như một người giàu có, nhưng bạn đang so sánh mình với ai? Bill Gates? Warren Buffet? Hãy so sánh tiền lương hiện nay với tiền lương của bạn khi còn ở Việt Nam. Hãy so sánh nhà mình, xe mình, thức ăn của mình với người ở Phi Châu. So sánh với nhiều người không có gì và không có đủ ăn, chúng ta được phước—chúng ta thật là giàu. Cho người giàu như chúng ta, Chúa phán chớ tin cậy nơi của cải. Hãy chú ý tới lý do tại sao Ngài dẫn chúng ta như thế--vì Ngài không muốn chúng ta chịu khổ. Vì của cải không chắc chắn. Hãy nghĩ đến giá thị trường xuống. Một Châm Ngôn trong Kinh Thánh minh họa quan điểm này như sau: Con há liếc mắt vào sự giàu có sao? Nó đã chẳng còn nữa rồi; Vì nó quả hẳn có mọc cánh, và bay lên trên trời như chim ưng vậy!”
Có một con đường tốt hơn. Như Chúa dạy, đừng để lòng trông cậy nơi của cải không chắc chắn, nhưng hãy để lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời, là Đấng mỗi ngày ban mọi vật dư dật cho chúng ta được hưởng. Cũng với khó khăn công việc và kinh tế, chúng ta được phước. Vì vậy, Chúa khích lệ chúng ta: Hãy răn bảo họ làm điều lành, làm nhiều việc phước đức, kíp ban phát và phân chia của mình có, vậy thì dồn chứa về ngày sau một cái nền tôt và bền vững cho mình, để được cầm lấy sự sống thật.
Chúng ta nhớ mọi sự thuộc về Chúa. Chúa giao phó cho chúng ta một phần. Tính rộng rãi tôn thờ Chúa. Đa số người tác dụng trong mô hình sự khan hiếm thay thế một mô hình dư dật. Thí dụ, xin nghĩ đến một người đeo kính trong tròng mắt, và trong chai nước rửa trong kính này, chỉ còn ít thôi. Vậy, mấy ngày kế tiếp, chỉ dùng chút ít nước rửa tròng kính này. Nhưng ở dưới bồn, có một chai nước rửa tròng kính mới. Sự kiện sẽ được thay đổi cách dùng khác của nước rửa tròng kính đó—anh ấy biết dùng đầy đủ hơn vì có hơn ngoài sự đầy đủ. Thỉnh thoảng, chúng ta làm hư những điều chúng ta đang có vì sợ Chúa sẽ không cho chúng ta nhiều hơn. Chúa cho quyền cho chúng ta tác dụng bằng một thái độ dư dật trên mọi sự, tin cậy vào Chúa sẽ cho chúng ta đầy đủ.
Xin Chúa ban phước cho anh chị em sống trong môn hình dư dật. A-men.