Nhà Thờ Bình An Trong Chúa Jêsus Peace In Jesus Lutheran Church

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Sharing God's Word with the Vietnamese Community in the Treasure Valley and beyond

Home
Devotions
Choir Trip--Denver
Blog
Twitter
Hot Springs Outing
New Members
Update on our Mission
Kids C.A.R.E.
LE PHUC SINH--EASTER
Giang Luan
Mo Hinh Du Dat
Khong nen dua bon
Bai Ca Cua Ban La Gi?
Hay Toa Anh Sang
Vui cua Tiec Cuoi
Hay Ngoi Duoi Chan Chua
Cham Ngon
Tinh Dong Nhat
Hay Nho Lai
Duoc Bao Dam
Duong Bui Dat
Su Dung Cam
Tu Cay Nay Den Cay Kia
Tet 2008
Chung Ta Hay Tho Lay Ngai
Trien Vong
Phuc Sinh
Chua duoc bieu lo
Ro ma 8, 28
Chua Giang Sinh-Christmas
Family Night
Church Schedule
Site Map
Tet
About Us
Contact Us
Our Mission
Cac Lop Hoc
BBQ
Karaoke
Church Picnics
Links
Hard Hat Sunday
Lien Hoan Mua Thu
Support Our Ministry
 

Ma-thi-ơ 22:1-14                                                                     05/10/2008

Giảng Luận

 

Chúng Ta Chớ Cho Sự Loại Bỏ Của Vài Người

 

 Làm Mình Mất Vui

 

Của Tiệc Cưới Thiêng Liêng!

 

Đức Chúa Jêsus lại phán ví dụ cùng chúng nữa, rằng:  Nước thiên đàng giống như một vua kia làm tiệc cưới cho con mình.  Vua sai đầy tớ đi nhắc những người đã được mời đến dự tiệc; nhưng họ không chịu đến.  Vua lại sai đầy tớ khác mà dặn rằng:  Hãy nói với người được mời như vầy:  Nầy, ta đã sửa soạn tiệc rồi; bò và thú béo đã giết xong, mọi việc đã sẵn cả, hãy đến mà dự tiệc cưới.

 

Nhưng họ không đếm xỉa đến, cứ việc đi đường mình; kẻ nầy đi ra ruộng, kẻ kia đi buôn bán; còn những kẻ khác bắt đầy tớ của vua, mắng chửi và giết đi.

 

Vua nổi giận, bèn sai quân lính diệt những kẻ giết người đó, và đốt phá thành của họ.  Đoạn, vua phán cùng đầy tớ mình rằng:  Tiệc cưới đã dọn xong rồi; song những người được mời không xứng dự tiệc đó.  Vậy, các ngươi hãy đi khắp các ngã tư, hễ gặp người nào thì mời cả đến dự tiệc.  Đầy tớ đi khắp các đường cái, nhóm lại hết thảy những người họ gặp, bất luận dữ lành, đến nỗi trong phòng đầy những người dự tiệc.  Vua vào xem khách dự tiệc, chợt thấy một người không mặc áo lễ, thì phán cùng người rằng:  Hỡi bạn, sao ngươi vào đây mà không mặc áo lễ?  Người đó làm thinh.  Vua bèn truyền cho đầy tớ rằng:  Hãy trói tay chân nó lại, và quănng ra ngoài nơi tối tăm, là nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng.  Bởi vì có nhiều kẻ được gọi, mà ít người được chọn.

 

Bạn có thích đi tiệc cười không? Bạn đến nhà hàng Mandarin Palace bao nhiêu lần rồi?  Chắc bạn nhớ khi món ăn ở đó còn ngon.  Có thể bạn nhớ khi còn có tiệc cười tại nhà hàng Bà Như bên kia.  Có vui không?  Phong tục lễ cưới của nhiều nước khác nhau, nhưng hầu hết mọi văn hóa có phong tục lễ cưới.  Tôi thấy phong tục lễ cưới của Việt Nam hay quá.  Ở Nước Mỹ, vày người có lễ cưới rất lớn (ở miền Nam hay miền chung).  Mặt khác, ở Las Vegas, có chỗ làm lễ cưới cho người ngồi ở trong xe.  Khi chúng ta học thêm về phong tục lễ cưới của văn hóa khác—chắc chúng ta thấy là hay.

 

Sáng nay, Chúa Jêsus dạy chúng ta một thí dụ về một tiệc cưới.  Trong thời gian mà Chúa đã dạy thí dụ này, một tiệc cưới ở Pa-le-xtin là ngày vui nhất—người nhận lời mời mừng rỡ để tham gia trong dịp ăn mừng, hồi hợp, và sự kính trọng.  Lời mời đầu tiên được gởi trước hết để xác định số khách và giúp xác định mua thức ăn bao nhiêu, chỗ ngồi bao nhiêu, vân vân.  Lời mời thứ hai được gởi vào ngày tiệc cưới, mấy tiếng trước khi tiệc cưới bắt đầu.  Chúng ta nghe về lời mời đầu tiên này trong mấy câu sau đây:

 

Đức Chúa Jêsus lại phán ví dụ cùng chúng nữa, rằng:  Nước thiên đàng giống như một vua kia làm tiệc cưới cho con mình. 

 

Chúa Jêsus dạy một “ví dụ” mang tên là “ngụ ngôn.”  Đây là một kể chuyện hằng ngày có ý nghĩa thiêng liêng.  Ngài giới thiệu thí dụ bằng nói, “Nước thiên đàng giống như . . .” cho chúng ta nhận ra ví dụ về một tiệc cưới có ý nghĩa cao có áp dụng cho linh hồn của chúng ta.

 

Nếu bạn nhận một giấy mời đến tiệc cưới của Tổng Thống Bush, bạn sẽ bác bỏ không?  Chắc bạn đi mua áo dài mới hay bộ com lê mới để dự tiệc.  Nhưng trong thí dụ mà Chúa dạy về một vua mời người đến tiệc cưới của con, hãy lắng nghe sự đáp lại của người được mời:  Vua sai đầy tớ đi nhắc những người đã được mời đến dự tiệc; nhưng họ không chịu đến. 

 

Mặc dù đây là một vị vua, những nguời không chịu đến.  Đây là một sự vi phạm và làm vua và gia đình của vua mất mặt.  Nhưng ông vua không chú ý tới sự vi phạm, và gởi lời mời thứ hai cho mọi người:  Vua lại sai đầy tớ khác mà dặn rằng:  Hãy nói với người được mời như vầy:  Nầy, ta đã sửa soạn tiệc rồi; bò và thú béo đã giết xong, mọi việc đã sẵn cả, hãy đến mà dự tiệc cưới.  Nhưng họ không đếm xỉa đến, cứ việc đi đường mình; kẻ nầy đi ra ruộng, kẻ kia đi buôn bán; còn những kẻ khác bắt đầy tớ của vua, mắng chửi và giết đi.

 

Những kẻ ở dưới quyền của vị vua hành động nhứ thế à!  Lăng mạ này sao sự vi phạm có thể sự khỏi đầu của một cuộc nổi loạn chống lại nhà vua. Ông vua phải quyết định làm việc phải làm: Vua nổi giận, bèn sai quân lính diệt những kẻ giết người đó, và đốt phá thành của họ. 

 

Tiệc cưới sẵn sàng rồi, vua muốn bữa ăn đầy khách.  Không có thời gian làm danh sách mới, vì vậy, vua cho các đầy tớ mời người nào họ gặp:  Đoạn, vua phán cùng đầy tớ mình rằng:  Tiệc cưới đã dọn xong rồi; song những người được mời không xứng dự tiệc đó.  Vậy, các ngươi hãy đi khắp các ngã tư, hễ gặp người nào thì mời cả đến dự tiệc.  Đầy tớ đi khắp các đường cái, nhóm lại hết thảy những người họ gặp, bất luận dữ lành, đến nỗi trong phòng đầy những người dự tiệc.  “Bất luận dữ lành” có thể có nghĩa là thấp hay cao.  Mô tả sự phân bố người theo độ lớn.  Trong phòng đầy những người dự tiệc làm mở mặt nhà vua.

 

Vua vào xem khách dự tiệc, chợt thấy một người không mặc áo lễ, thì phán cùng người rằng:  Hỡi bạn, sao ngươi vào đây mà không mặc áo lễ?  Ông vua gặp người không mặc áo lễ, thường là một áo choàng.  Áo choàng đó là dấu hiệu là người ấy được chấp nhận để dự tiệc. Người đó làm thinh.  Người ấy không nói gì hết, chắc vì không được mời và chỉ đến vì lý do tư riêng, như ăn món ăn của vị vua miễn phí.  Bởi vì đây là tiệc cưới của con ông vua, sự hiện diện của người không được mời, gồm có một liều an ninh.  Vua bèn truyền cho đầy tớ rằng:  Hãy trói tay chân nó lại, và quăng ra ngoài nơi tối tăm, là nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng.  Bởi vì có nhiều kẻ được gọi, mà ít người được chọn.

 

“Nhiều kẻ được gọi” giao cho những người đã bác bỏ lời mời đầu tiên của ông vua.  “Ít người được chọn” giao cho những người mà vua mời và chấp nhận đến dự tiệc.  Họ đã nhận được áo choàng tiệc cưới.

 

Vua trong thí dụ này rõ ràng giao cho Chúa, và Con của Vua là Chính Chúa Jêsus.  Tiệc cưới tượng trung cho vương quốc của Chúa sẽ ăn mừng hoàn toàn khi dân của Ngài vào vương quốc Ngài.  Rất giống như vua trong thí dụ, bữa tiệc trên thiên đàng là một việc mà Ngài liệu trước!  Ngài mong chờ chúng ta đến với Ngài.

 

Sự bác bỏ lời mời của người ta tiết lộ một mối bất hòa trong liên hệ với vua.  Những người không nhận lời mời giao cho những người lãnh đạo do thái.  Thực ra, bằng lời Vua nổi giận, bèn sai quân lính diệt những kẻ giết người đó, và đốt phá thành của họ.  Chúa báo trước cho họ ăn năn trước khi hoạn nạn này đến.  Những người khác được mời sau đó, người được mô tả như “dữ, lành” cho thấy là vương quốc của Chúa được mở cho tất cả các dân tộc—do thái và không phải là do thái—gồm có chúng ta!

 

Người không có áo lễ tượng trung cho người nào có gắng đến với Chúa bằng cách của mình—có gắng có cuộc sống đời đời bằng việc thiện của mình.  Chúa dạy là không được.  Chúng ta đến với Chúa theo điều kiện được chấp nhận của Ngài.  Chúng ta nhận được áo lễ để cho chúng ta dự tiệc trong vương quốc của Chúa chỉ bằng ân sủng của Ngài.  Áo choàng của sự công chính chúng ta nhận được chỉ qua đức tin vào Chúa Jêsus mà thôi.

 

Trong niềm vui mừng của sự mong chờ cuộc sống đời đời trên thiên đàng, chúng ta là các đầy tớ của Chúa mời người đến nghe thêm về tình yêu thương của Đức Vua Muôn Đời.  Nhưng chúng ta phải nói thẳng với nhau như thí dụ cũng dạy thẳng.  Vài người không chịu nghe.  Vài người không chịu tin.  Chúng ta sẽ mời người “hãy đến xem và nghe,” nhưng có thể họ không đến. 

 

Nhưng “Chúng Ta Chớ Cho Sự Loại Bỏ Của Vài Người Làm Mình Mất Vui Của Tiệc Cưới Thiêng Liêng!”  Có nhiều người được mời—có nghĩa là chúng ta có việc phải làm!  Mệnh Lệnh Trọng Đại mà Chúa Jêsus đã cho Hội Thánh dẫn chúng ta “Hãy đi trong muôn dân, làm môn đồ Ngài bằng làm phép báp tem và dạy họ mọi sự Ngài đã dạy chúng ta.”  Đây là ý muốn của Chúa cho các đầy tớ chúng ta mời người đến vương quốc của Chúa.

 

Chúng ta chớ quên có nhiều người đến dự tiệc cưới của vua; những người rất vui vẻ để được mời và đã nhận được áo lễ của vua.  Đây là tin vui cho chúng ta nhớ là sẽ có nhiều người mọi dân tộc đến với Chúa.  Quan trọng nhất là lời mời mà Chúa đã chia sẻ với anh chị em.  Trong khi chúng ta mời những người khác đến với Chúa, chúng ta hãy đánh giá mối quan hệ chúng ta có đối với Chúa trên hết.  Chúng ta mừng rỗ là Chúa đã đặt áo choàng của sự công chính trên lưng của chúng ta qua đức tin vào Ngài.  Hãy mừng rỡ vì Vua của Các Vua nhận bạn trong vương quốc Ngài chỉ bởi vì Con Một của Ngài đã chịu chết để cứu bạn.  “Chúng Ta Chớ Cho Sự Loại Bỏ Của Vài Người Làm Mình Mất Vui Của Tiệc Cưới Thiêng Liêng!”  A-men và a-men!