Nhà Thờ Bình An Trong Chúa Jêsus Peace In Jesus Lutheran Church

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Sharing God's Word with the Vietnamese Community in the Treasure Valley and beyond

Home
Devotions
Choir Trip--Denver
Blog
Twitter
Hot Springs Outing
New Members
Update on our Mission
Kids C.A.R.E.
LE PHUC SINH--EASTER
Giang Luan
Mo Hinh Du Dat
Khong nen dua bon
Bai Ca Cua Ban La Gi?
Hay Toa Anh Sang
Vui cua Tiec Cuoi
Hay Ngoi Duoi Chan Chua
Cham Ngon
Tinh Dong Nhat
Hay Nho Lai
Duoc Bao Dam
Duong Bui Dat
Su Dung Cam
Tu Cay Nay Den Cay Kia
Tet 2008
Chung Ta Hay Tho Lay Ngai
Trien Vong
Phuc Sinh
Chua duoc bieu lo
Ro ma 8, 28
Chua Giang Sinh-Christmas
Family Night
Church Schedule
Site Map
Tet
About Us
Contact Us
Our Mission
Cac Lop Hoc
BBQ
Karaoke
Church Picnics
Links
Hard Hat Sunday
Lien Hoan Mua Thu
Support Our Ministry
Rô-ma 12:1-8 22/06/2008
Giảng Luận

Chúng Ta Hãy Chú Ý Tới Tính Đồng Nhất Của Chúng Ta

                   1. Để Hiểu Thêm Về Việc Thờ Phượng
                   2. Để Làm Trọn Vẹn Việc Làm Chung Để Phục Vụ

   
Kính thưa quí ông bà, anh chị em yêu dấu của tôi trong tình yêu thương của Đức Chúa Trời mà Ngài đã tỏ bày trong Chúa Jêsus Christ,

Bạn có thích đi xem phim không? Đây là một thú tiêu khiển được mọi người ưa thích. Lái xe đến rạp xi-nê, bỏ mấy đô mua vé, ngồi xuống, xem và nghe. Khi phim chấm dứt, trở về nhà. Không có sao. Nhưng đây là cách mà vài người nghĩ đến lễ thờ phượng. Vài người nghĩ giống như cuộc giải trí. Lái xe đến nhà thờ, ngồi xuống, xem và nghe. Bỏ mấy đô dâng hiến, lễ xong, về nhà. Nhưng lễ thờ phượng không phải là như vậy đâu. Thực ra, tôi cần anh chị em đồng ý với điều giả định trước với tôi: Lễ thờ phượng không phải là cuộc giải trí. Chỉ sau khi anh chị em đồng ý với điều giả định trước này mà chúng ta đánh vật với một câu hỏi quan trọng: Việc thờ phượng là gì?
Đừng trả lời nhanh chóng quá, anh chị em ơi! Chúng ta dễ nghĩ tới sự thông lệ đến đây sáng Chủ Nhựt. Chúng ta nghĩ đến cơ hội tôn thờ, cầu nguyện, học hỏi thêm về Lời của Chúa khi lễ thờ phượng bắt đầu hồi mười giờ rưỡi sáng Chủ Nhật. Nhưng tất cả chúng ta cần xem xét lại việc thờ phượng trong ánh sáng của Lời Chúa. Chúa mở đôi mắt của chúng ta để nhận ra việc thờ phượng không phải chỉ là một thông lệ thường. Việc thờ phượng xuất phát từ tính đồng nhất của chúng ta.
Chúa cho chúng ta suy ngẫm tính đồng nhất của chúng ta trong Sách Rô-ma, đoạn 12, bắt đầu từ câu một đến câu ba:

“Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào.
Vậy, nhờ ơn đã ban cho tôi, tôi nói với mỗi người trong anh em chớ có tư tưởng cao quá lẽ, nhưng phải có tâm tình tầm thường, y theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã phú cho từng người.
Tính đồng nhất của chúng ta tập trung vào sự thương xót của Đ.C.T. Câu trước là kết luận của đoạn trước, và nhấn mạnh chúng ta là ai. Câu đó dạy, “vì muôn vật đều là từ Ngài, bởi Ngài mà hướng về Ngài. Vinh hiển cho Ngài đời đời, vô cùng, A-men!” Chúa đã tạo nên mọi sinh vật, vũ trụ, và chúng ta. Tất cả mọi sự mà chúng ta đang có và điều cốt yếu chúng ta từ Ngài mà ra. Vì vậy, chúng ta tìm thấy tính đồng nhất của chúng ta trong Ngài. Bởi vì lòng thương xót của Ngài, đã tạo nên chúng ta, rồi cứu vớt chúng ta, và cho quyền chúng ta vượt trên chỉ vào việc thờ phượng đến một cuộc sống thờ phượng.
Qua sứ đồ Phao-lô, Chúa khuyến khích chúng ta “dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. ” Sức đẩy tới của cuộc sống thờ phượng là lòng thương xót của Chúa. Khi chúng ta nhớ tới sự hy sinh của Chúa Jêsus, chúng ta có cơ hội phản ứng lại. Phản ứng lại thích đáng là gì đối với Chúa đã ban cho chúng ta sự sống, sự sống dư dật, và sự sống đời đời? Sự sống cho sự sống. Chúa ban sự sống cho chúng ta; chúng ta có cơ hội cảm tạ ơn Chúa bằng sự sống của chúng ta. Việc thờ phượng hơn cả máy móc—không suy tính. Việc thờ phượng gồm có thái độ trong lòng mình để ngợi khen và tôn thờ Chúa qua cuộc sống của mình.
Trong thời gian cựu ước, mọi dâng tế lễ là một động vật chết. Mọi vật tế thần như con chiên, con cừu con, con dê, hay con bò đực là một dâng hiến không sống. Nhưng hiện nay chúng ta học tập là sự thờ phượng phải lẽ của chúng ta là dâng tế lễ sống! Làm đẹp lòng Chúa khi chúng ta dâng hiến chính mình cho Ngài vì sự cứu rỗi và lòng thương xót của Ngài.
Trong khi dẫn chúng ta theo ý muốn của Ngài để thờ phượng Ngài thật sự, Ngài cũng chỉ đường xa đời này. “Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào.” Khi một đội bóng đá tốt chơi chống một đội bóng đá không tốt, đội bóng đá tốt thỉnh thoảng không chơi tốt. Đội tốt chơi xuống tới trình độ của đội xấu. Chúa khích lệ chúng ta đừng xuống tới trình độ của đời này. Đời này khoái lạc chủ nghĩa tìm khoái lại, được cả danh lãnh lợi. Cuộc sống của người nào theo đời này chỉ lưu ý tới mình thôi. Chúng ta, đã tìm thấy tính đồng nhất của mình trong Chúa không theo đời này nhưng theo Chính Ngài, khi chúng ta tiếp tục dành thời gian với Chúa qua Lời của Ngài. Qua quyền Tin Mừng trong Kinh Thánh, Chúa biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình. Chúa thêm quyền cho chúng ta nhớ tính đồng nhất của chúng ta. Qua Lời Chúa chúng ta thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đ.C.T. là thể nào. Trước khi tôi về nhà và fone hỏi bà xã có cần gì tôi sẽ ghé chợ mua để mang về nhà, chỉ khi tôi lắng nghe tôi biết được tôi cần mua món gì đó. Quan trọng hơn cả, chỉ khi chúng ta lắng nghe tiếng Chúa, chúng ta biết được ý muốn của Ngài là thể nào.
Thái độ của tính đồng nhất hoàn toàn khác hẳn thái độ của người theo đời này. Cuộc sống của người nào theo đời này là thường ích kỷ chỉ nghĩ và lưu ý tới mình thôi; nhưng cuộc sống của người nào theo Chúa là lưu ý tới Ngài và người lân cận. Không phải là cuộc sống chỉ cho chính mình—bề trong—không. Cuộc sống thật của chúng ta bề ngoài—dành cho Chúa trước hết, rồi những người chung quanh. Chúa dạy chúng ta chớ mặc thái độ cao quá. “Vậy, nhờ ơn đã ban cho tôi, tôi nói với mỗi người trong anh em chớ có tư tưởng cao quá lẽ, nhưng phải có tâm tình tầm thường, y theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã phú cho từng người.” Tính đồng nhất của người tin Chúa yêu mến Ngài trên hết, và yêu thương người lân cận như mình. Như vậy, Chúa kêu gọi chúng ta đến một cuộc sống phụng vụ. Nhưng trong một nhóm người phụng vụ, Chúa tạo nên một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời. Chúa giới thiệu tác phẩm nghệ thuật này trong những câu kế tiếp:
“Vả, như trong một thân chúng ta có nhiều chi thể, và các chi thể không làm một việc giống nhau, thì cũng vậy, chúng ta là nhiều người mà hiệp nên một thân trong Đấng Christ, và hết thảy chúng ta đều là các phần chi thể của nhau.” Trong thí dụ này, Chúa cho chúng ta nghĩ đến Hội Thánh như một thân thể. Có nhiều phần chi thể được lắp ráp để thành lập một thân thể. Như vậy, các tín đồ tập hợp lại mà hiệp nên một thân trong Đấng Christ. Trong một nhóm người tin vào Ngài, Chúa tạo nên một thân—một đội. Chúng ta là sự tạo nên của Chúa, được thành lập để làm chung để phục vụ Chúa—đây là tính đồng nhất của chúng ta. Nhưng chỉ khi chúng ta đánh giá lẫn nhau đúng như Chúa đánh giá mà chúng ta đạt đến tiềm lực đủ lượng.
Đội của chúng ta được phước khi chúng ta dùng khả năng của mỗi một người chúng ta để yêu mến Ngài và yêu thương lẫn nhau. Chúa dạy, “Vì chúng ta có các sự ban cho khác nhau, tùy theo ơn đã ban cho chúng ta, ai được ban cho nói tiên tri, hãy tập nói theo lượng đức tin; ai được gọi đến làm chức vụ, hãy buộc mình vào chức vụ; ai dạy dỗ, hãy chăm mà dạy dỗ; ai gánh việc khuyên bảo, hãy khuyên bảo; ai bố thí, hãy lấy lòng rộng rãi mà bố thí, ai cai trị, hãy siêng năng mà cai trị; ai làm sự thương xót, hãy lấy lòng vui mà làm.”
Những câu ở trên là kế hoạch của Chúa, nhưng có một phần của chúng ta không muốn theo kế hoạch này. Bản chất tội lỗi không chịu hy sinh cho người nào. Bản chất xác thịt không đánh giá người nào hay khả năng của người nào cả. Có phần của chúng ta ích kỷ không chịu nổi và muốn theo đời này. Thái độ này không phải chỉ dại dột mà thôi, nhưng thiếu suy xét. Hãy nghĩ đến thí dụ của thân thể một lần nữa: Ai trong chúng ta sẽ chọn một thân thể với hai trái tim nhưng không có lá lách; hay nhiều bàn tay nhưng không có mắt! Như cần mỗi phần chi thể trong thân thể; chúng ta cần lẫn nhau.
Một cách mà chúng ta đánh giá lẫn nhau là khi chúng ta đánh giá khả năng và cách phục vụ của lẫn nhau. Chúa đã ban cho khả năng khác nhau cho mọi người. Chúng ta được phước và đạt đến tiềm lực đủ lượng của đội chúng ta khi chúng ta nhận ra khả năng của mình và thấy giá trị của khả năng những người khác. Chúng ta được thỏa mãn khi hiểu biết tính đồng nhất mà chúng ta đang có trong Đấng Christ. Đây là nguồn gốc của một cuộc sống cảm tạ ơn Ngài qua sự sử dụng của thời gian, tài năng, và tài sản của chúng ta.
Xin Chúa ban phước cho chúng ta—các phần chi thể—trong khi Chúng Ta Hãy Chú Ý Tới Tính Đồng Nhất Của Chúng Ta, Để Hiểu Thêm Về Việc Thờ Phượng và Làm Trọn Vẹn Việc Làm Chung Để Phục Vụ Chúa. Chúng ta hãy thờ phượng Ngài! A-men và a-men!