1. Hãy tự tiếp sinh lực mình bằng việc tập trung vào cuộc sống và sự chết của Chúa Jêsus
2. Hãy tránh xa danh vọng, sự đam mê sẽ khiến mình xa Chúa và bạn bè
3. Hãy nắm lấy sự phục vụ, đó là bước đến cuộc sống của tầm quan trọng lớn
Anh chị em yêu dấu của tôi trong Chúa Jêsus,
Chắc bạn biết mình sẽ làm gì sau lễ này. Như tôi, tin chắc bạn biết mình sẽ làm gì lúc trưa này, buổi chiều, và tối nay. Chắc bạn cũng biết ngày mai sẽ làm thế nào—thức dậy, đi làm, về nhà, ăn cơm, xem Paris By Night, đi ngủ. Thứ ba thứ tư . . . cũng thế. Cuộc sống chúng ta cứ thế tuần tự ngày ngày đến và qua đi. Lối sống của chúng ta dễ trở thành thoi quen có thể đoán được. Nhưng mọi phần cuộc sống mà chúng ta thấy là quen thuộc dẫn chúng ta nghĩ đến câu hỏi là, “Ý nghĩa của cuộc sống là gì? Tại sao mình ở trên mặt đất này.”
Nhưng tôi khích lệ tất cả chúng ta sáng nay dùng những câu hỏi này một cách tiên phong thực hiện:
Chúng Ta Hãy Chú Trong Cuộc Sống Của Mình Để
Có Nhiều Triển Vọng Qua Sự Quan Trọng Của Đời Sống Hơn!
Tôi đề nghị ba điểm sau đây:
1. Hãy tự tiếp sinh lực mình bằng việc tập trung vào cuộc sống và sự chết của Chúa Jêsus
2. Hãy tránh xa danh vọng, sự đam mê sẽ khiến mình xa Chúa và bạn bè
3. Hãy nắm lấy sự phục vụ, đó là bước đến cuộc sống của tầm quan trọng lớn
Để chúng ta làm cuộc sống có quan trọng, chúng ta tập trung vào Lời của Chúa có quyền đổi mới cuộc đời. Chúng ta cùng nhau học Phúc Âm Ma-thi-ơ, đoạn 20, bắt đầu từ câu 17:
Trong khi Đức Chúa Jêsus đi lên thành Giê-ru-sa-lem, Ngài đem riêng theo mười hai môn đồ, dọc đường, phán cùng họ rằng: Nầy, chúng ta đi lên thành Giê-ru-sa-lem, và Con người sẽ bị bắt nộp cho các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo, bọn đó sẽ luận giết Ngài. Họ sẽ nộp Ngài cho dân ngoại hầu để nhạo báng, đánh đập, và đóng đinh trên cây thập tự; đến ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại.
Bấy giờ, có mẹ của các con trai Xê-bê-đê cùng các con mình đến gần Đức Chúa Jêsus, lạy Ngài đặng hỏi một chuyện. Ngài phán rằng: Ngươi muốn chi? Thưa rằng: Xin cho hai con trai tôi đây ngồi một đứa bên hữu Ngài, một đứa bên tả, ở trong nước Ngài. Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Các ngươi không hiểu điều của mình xin. Các ngươi uống được chén mà ta hầu uống không? Hai người thưa rằng: Chúng tôi uống được. Ngài phán rằng: Thật các ngươi sẽ uống chén ta nhưng mà ngồi bên hữu hay bên tả ta, thì chẳng phải tự ta cho được; ấy là cho những người nào mà Cha ta đã sửa soạn cho.
Mười môn đồ kia nghe sự xin đó, thì giận hai anh em. Nhưng Chúa Jêsus gọi đến mà phán rằng: Các ngươi biết rằng các vua dân ngoại thì ép dân phải phục mình, còn các quan lớn thì lấy quyền thế mà trị dân. Trong các ngươi thì không như vậy; trái lại, trong các ngươi, kẻ nào muốn làm lớn, thì sẽ làm đầy tớ các ngươi; còn kẻ nào muốn làm đầu, thì sẽ làm tôi mọi các ngươi. Ấy vậy, Con người đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người.
Chúa Jêsus bắt đầu thảo luận mọi việc sắp xảy ra trong những ngày kế tiếp. Ngài không hỏi các môn đồ cho biết ý kiến hay nghĩ đến sự lựa chọn hay làm việc thay phiên nếu mọi việc không theo kế hoạch của Ngài hoàn toàn. Chúa Jêsus chỉ một cách bình tĩnh và rõ ràng cho họ biết việc sắp xảy ra.
Danh mà Chúa Jêsus dùng trong những câu này (thực ra, dùng để tự dính dáng tới mình nhiều nhất) là “Con người.” Danh hiệu đặc biệt này có hai nghĩa trong Cựu Ước: một mặt, nhấn mạnh chính Ngài là con người thật sự. Dùng danh này, “Con người,” Chúa Jêsus tự nhận ra chính Ngài là con người của nhân loại. Hành động như đại diện của nhân loại, Chính Ngài đã chịu phục tùng cho các sự đòi hỏi của kinh luật và Ngài đã thi hành các việc đó. Mặc dù Ngài đã không bao giờ phạm tội, Chúa Jêsus đã chịu đựng sự phẫn nộ của Chúa nghịch tội lỗi và nhân loại đầy tội lỗi. Bằng việc chết để thay thế tất cả, Ngài được minh oan trong việc thay thế bởi Chúa Cha đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại.
Nhưng có một lời đoán trước của nhà tiên tri Đa-ni-ên trong Cựu Ước mà Đấng Cứu Thế hiện đến trong vinh quang mang tên này, “Con người.” Bằng cách dùng tên này, Chúa Jêsus quả quyết rằng mình là Con Đức Chúa Trời—Đấng Cứu Thế được hứa từ hồi xa xưa.
Ngài đoán trước là sự chết Ngài sẽ đến từ tay cả hai những người lãnh đạo Do Thái cùng dân ngoại nữa. Nhưng chẳng chấm dứt trong sự chết đâu! Ngài đã báo trước về sự sống lại của Ngài. Sự sống lại của Ngài bằng chứng là mọi lời của Ngài đều có thật. Quyền trên sự chết cũng cho chúng ta thấy Ngài ban quyền trong cuộc sống chúng ta để có tầm quan trọng lớn.
Ngõ cụt của ích kỷ--cùng những người theo Chúa Jêsus—được bày tỏ trong câu hỏi của người mẹ này. Chúa Jêsus mới dạy cho các môn đồ về sự phục vụ, hy sinh, và sự tận tâm cho những người khác. Nhưng người mẹ này đến xin chỗ danh vọng cho hai đứa con. Tôi thấy câu hỏi này đầy sự đáng kể: Ngươi muốn chi? Chúa thấy trong lòng của người mẹ này; Ngài biết bà ấy định đến để hỏi Chúa làm điều gì cho hai người con mình. Câu hỏi của Bà Xê-bê-đê cho chúng ta nghĩ đến cuộc sống cầu nguyện của chúng ta. Có phải chúng ta luôn đến chỉ để xin—đến với Ngài chỉ để nhận được điều gì đó. Bà Xê-bê-đê đã quên sự giảng dạy của Ngài về sự phục vụ và hy sinh. Còn chúng ta thế nào? Có phải chúng ta luôn luôn đến với Ngài bằng việc cầu nguyện như người ăn xin đưa hai bàn tay ra để đón nhận gì không?
Câu trả lời của bà Xê-bê-đê chắc không định đặt một câu hỏi ác, nhưng xin lắng nghe lại bà ấy hỏi: Xin cho hai con trai tôi đây ngồi một đứa bên hữu Ngài, một đứa bên tả, ở trong nước Ngài. Như người mẹ nào muốn điều gì tốt nhất cho con mình, chắc bà chỉ muốn danh vọng cho hai đứa con trai. Nhưng Chúa dạy về hy sinh mới xong, bà ấy đến đòi nơi vinh quang à? Trong câu hỏi của bà xê-bê-đê này, thấy mẹ và hai đứa con chỉ nghĩ đến mình trước khi nghĩ đến những người khác. Con đường này mà bà ấy đã chọn để dẫn đến danh vọng, nhưng lại dẫn mình tránh xa sự phục vụ và xa một cuộc sống đầy tầm quan trọng lớn. Khi nào cầu nguyện, bằng lời nói hay suy nghĩ, chúng ta kết thúc như sau: “Xin ý Chúa được nên, chớ không theo ý con.”
Rồi, sao Ngài cho bà Xê-bê-đê nghĩ đến “muốn chi,” Chúa Jêsus cho họ nghĩ đến điều mà họ đa xin: Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Các ngươi không hiểu điều của mình xin. Các ngươi uống được chén mà ta hầu uống không? Hai người thưa rằng: Chúng tôi uống được. Ngài phán rằng: Thật các ngươi sẽ uống chén ta nhưng mà ngồi bên hữu hay bên tả ta, thì chẳng phải tự ta cho được; ấy là cho những người nào mà Cha ta đã sửa soạn cho.
Khi Ngài hỏi hai người này nếu họ sẵn sang uống chén mà Ngài hầu uống, chén có nghĩa là sự thống khổ mà Ngài sắp chịu đựng. Ngài cũng báo trước cho hai môn đồ này nghĩ đến tương lai, khi họ sẽ chịu khổ vì Danh Ngài. Nhưng Chúa Cha ban cho ngồi bên hữu hay bên tả của Ngài. Thực ra, chúng ta khỏi cần nghĩ đến danh vọng. Chúng ta chớ chọn con đường mà bà ấy đã chọn để dẫn mình tránh xa sự phục vụ và xa một cuộc sống đầy tầm quan trọng lớn.
Nhưng thái độ dẫn mình đến danh vọng, sự đam mê sẽ khiến mình xa Chúa và cũng xa bạn bè nữa! Hãy nghĩ đến việc đã xảy ra khi mười môn đồ nghe về bà Xê-bê-đê và hai người con đến xin Chúa cho họ ngồi hai bên của Ngài trong vương quốc Ngài!
Mười môn đồ kia nghe sự xin đó, thì giận hai anh em. Nhưng Chúa Jêsus gọi đến mà phán rằng: Các ngươi biết rằng các vua dân ngoại thì ép dân phải phục mình, còn các quan lớn thì lấy quyền thế mà trị dân. Trong các ngươi thì không như vậy; trái lại, trong các ngươi, kẻ nào muốn làm lớn, thì sẽ làm đầy tớ các ngươi; còn kẻ nào muốn làm đầu, thì sẽ làm tôi mọi các ngươi. Ấy vậy, Con người đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người.
Chúa khích lệ các tín đồ hồi xưa và cũng hiện nay hãy nắm lấy sự phục vụ, đó là bước đến cuộc sống của tầm quan trọng lớn. Thế gian nầy đầy người lãnh đạo đã chọn con đường để dẫn đến danh vọng, đòi hỏi nhiều của những người khác, và chỉ nghĩ đến bụng mình mà thôi. Có người lớn và nhỏ dùng quyền để tìm ích lợi cho mình và chẳng chú ý đến người khác cả.
Nhưng Chúa Jêsus cho các tín đồ là trong chúng ta không có như vậy. Chúa để lại một con đường hoàn toàn khác cả. Chúa chỉ cho chúng ta theo con đường theo Ngài. Chúa Jêsus giới thiệu hạnh phúc của sự phục vụ và một cuộc sống đầy tầm quan trọng lớn. Cho người nào muốn học theo gương của Ngài, Chúa dạy, “Con người đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người.”
Câu này không chỉ cho chúng ta làm theo, nhưng cũng cho chúng ta quyền năng để phục vụ Ngài. Chỉ Tin Mừng mà Chúa đã phó sự sống của Ngài để chuộc tội của mình cho quyền để theo ý muốn của Ngài để cảm tạ ơn Ngài đã cứu vớt linh hồn! Câu này giúp chúng ta hiểu rõ ràng tình yêu thương mà Chúa cho chúng ta thấy khi Ngài chịu khổ, bị đóng đinh, chịu chết để chịu sự hình phạt vì tội lỗi chúng ta. Chỉ khi chúng ta nhận ra và đánh giá tình yêu thương của Chúa mà chúng ta mới thấy cơ hội Ngài ban cho chúng ta để hầu việc Chúa để cảm tạ ơn Ngài. Chúng ta hãy nắm lấy sự phục vụ, đó là bước đến cuộc sống của tầm quan trọng lớn! Xin Chúa ban phước nhiều cho cuộc sống của tầm quan trọng lớn, còn đến đời đời! A-men và a-men!